
- BÙI THANH HUYỀN

Chiếc áo hoa xanh
Ở trường về, Hà, Lê đến ngay nhà Thủy. Chả nói thì cả lớp 3C ai cũng biết, ba bạn ấy học cùng nhóm và thân nhau nhất lớp. Thân như— chị em ấy. Hằng ngày ba bạn học ở nhà Thủy.
Gặp lại mùa xuân xa lắc
Nhiều năm nay mình ở trong vòng tay nhiệt đới. Nắng, nóng, những cơn mưa rào, và gió ào ạt. Quanh mình là biển ấm và những rừng dừa, hoa giấy rực rỡ và hoa thiên điểu vươn cánh quanh năm.
Tiếng máy cày
Em nằm nghe trong đêm Sau dòng sông xa ấy Tiếng máy cày vọng lại Nghe rạo rực trong lòng Một đường cày đêm nay Bao giọt mồ hôi đổ Một đường cày đêm nay
Chú đưa thư
Giữa trưa hè tiếng chuông loong coong Hối hả reo từ đầu ngõ xóm Lũ chúng em ùa ra tận cổng: Chú đưa thư! Vẫn chiếc áo bộ đội bạc xanh Chiếc mũ lá chẳng bao giờ đội thẳng Và đôi mắt nheo nheo vì nắng
Ánh đèn địa chất
Không ngủ được, tôi đẩy cửa bước ra sân. Trời khuya lắm. Bỗng tôi nhận thấy một ngọn điện và nhiều ngọn nữa sáng rực một vùng xa xa. “Đèn gì thế nhỉ”. Sáng hôm sau tôi hỏi cô giáo. Cô cười: Đèn địa chất đấy!
Nụ Cười An Nhiên trong thơ Tâm
Tôi đã từng nghĩ, khi nào bớt việc, bớt bận bịu, con người ta sẽ có được cảm giác thanh thản an nhiên. Nhưng rồi không phải vậy. Tôi từng thấy nhiều người an nhàn mà lòng thì nặng trĩu, mà tâm trí thì vướng víu trong cái vòng không thể thoát ra.
Tìm
Ta lang thang tìm em. Tất cả đều lạ lẫm. Cái nắng thản nhiên, cứ rải đều đều, chẳng biết trong ta ký ức đang phây phất mưa xuân. Cái nóng muốn bóc tung tà áo cộc, chẳng nhận thấy ta đang da diết nhớ vạt áo len nhẹ nhàng khép lại trong hiu hiu gió cuối mùa.



