
- Trang văn

Chiếc áo hoa xanh
Thứ hai - 11/05/2026 17:40

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)
CÁI ÁO HOA XANH
Ở trường về, Hà, Lê đến ngay nhà Thủy. Chả nói thì cả lớp 3C ai cũng biết, ba bạn ấy học cùng nhóm và thân nhau nhất lớp. Thân như— chị em ấy. Hằng ngày ba bạn học ở nhà Thủy. Hôm nay, ba cô bé lại chụm đầu vào nhau bàn việc gửi tặng phẩm ủng hộ các bạn vùng biên giới. Thủy bé hơn cả, nhưng lại học giỏi nhất lớp. Học hơn cả bạn Nam là học sinh giỏi ở tỉnh mới chuyển về. Thủy nói đầu tiên;
- Các cậu ạ, tớ sẽ tặng các bạn ấy một bộ thước chì này, bút mực này, và cả những quyển vở ô li rõ dòng kẻ nhất nữa.
Hà nói luôn:
- Còn tớ, tớ định thế này: tớ sẽ tặng những cái nơ đẹp nhất của tớ.
- Cả cái nơ hoa chứ? Thủy hỏi
- Cả nơ hoa. Cả một gói chì màu với quyển họa báo mà có nhiều em bé xinh xinh hôm nọ ấy!
“Cả quyển họa báo, cả cái nơ hoa” - Ghê không? Ai cũng biết cái Hà thích cái nơ hoa như thế nào! Nó có nhiều nơ lắm; trắng này, xanh này, hồng này, nhưng nó chả quý bằng cái nơ hoa. Hà lại không có em bé nên nó thích quyển họa báo hơn cả một chuỗi hạt cườm vừa đeo cổ, vừa đeo tay mà cái Na đòi đổi nhiều lần.
Từ nãy đến giờ, thấy lê vẫn im lặng, Thủy giục:
- Kìa Lê! Cậu tặng gì thế?
- Tớ, tớ không biết, để tớ nghĩ xem!
“Thế là cả nhóm có quà tặng rồi, còn mỗi mình mình”. Lê buồn quá, nghĩ mãi mà không ra. Bạn Thủy thì bút chì, thước kẻ, sách vở. Bạn hà thì tranh ảnh, những cái nơ… Lê lục mỏi cả tay hết một hòm đựng đồ chơi. Nhấc lên lại bỏ xuống, Lê không ưng cái nào cả. Thấy Lê hì hục tìm xếp, mẹ hỏi:
- Con tìm gì thế?
Lê giật mình quay lại:
- Mẹ. Con tìm quà tặng các bạn biên giới! Rồi chẳng đợi mẹ nói gì thêm, Lê kể, cứ y như chỉ một mình nó biết.
- Cô giáo con bảo, các bạn vùng biên giới bây giờ không có trường học. Có bạn mất cả bố mẹ nữa. Mẹ tính, có bạn bằng con này này hay bé nữa như em Bình nhà cô Hoa ấy, cũng bị Trung Quốc chặt đầu… Lớp con tổ chức ủng hộ các bạn đấy mẹ ạ.
Mẹ dịu dàng hỏi:
- Thế con định tặng những gì?
- Con đang nghĩ, mẹ hộ con với!
Vừa lúc đó, cô Hoa gọi mẹ đi làm, mẹ dặn Lê:
- Tối về, mẹ con ta bàn tiếp nhé!
Mẹ đi rồi, Lê lại bóp đầu nghĩ. Khó thật! Chợt Lê để ý thấy chú “lợn” đất nằm chổng kềnh trên mặt hòm đồ chơi. Ồ, có thế mà không nghĩ ra! Mừng quá, Lê vội bế chú “lợn” lên ngắm nghía! Chà, nặng quá! Chắc trong bụng nó đã đầy ắp những xu. Mình sẽ “mổ lợn” mua một chiếc áo hoa! Ừ, đúng rồi, nghe cô giáo nói, ở trên miền núi cao lạnh lắm. Có bạn lại chẳng còn một manh áo. Lê sung sướng nghĩ thầm
Nhưng chợt nó ngớ ra, đặt con “lợn” xuống đất. Đây là “ống tiết kiệm” của hai chị em Lê. Em Hùng bây giờ đang học ở mẫu giáo. Lê và mẹ đã hứa với em: chủ nhật này sẽ “mổ lợn” mua một đôi giày và một quả bóng cao su ở mậu dịch. Làm thế nào bây giờ? đã hứa với em rồi! Mà mấy tháng nay tuần nào thằng Hùng cũng được phát phiếu “bé ngoan”. Phải có quà thưởng chứ! Hồi tết, Lê còn nhớ rất rõ, bà cho hai chị em mỗi đứa một đồng. Lê mang tiền của mình mua truyện, tranh vẽ xem. Còn em Hùng đổi lấy tiền xu cho vào “ống tiết kiệm”. Cứ nghĩ đến lúc Hùng buồn thiu, ngước cặp mắt đầy trách móc nói: “Chị Lê nói dối em” Lê lại thương em quá.
Tối mẹ về. Lê kể cho mẹ nghe ý định của mình. Mẹ cười vui, bế em Hùng vào lòng:
- Thôi thế này nhé! Chị Lê cứ “mổ lợn” mua quà tặng. Còn em Hùng, mẹ khất đến tuần sau. Đúng chủ nhật tuần sau. Mẹ lĩnh tiền thưởng và sẽ mua cho em một đôi giày với một quả bóng nhá! Đồng ý không?
Lê vỗ tay hoan hô. Em Hùng vỗ theo, cười khanh khách.
Sáng nay, Lê sung sướng ôm cặp sách dày cộm đến nhà Thủy. Hà đã có mặt ở đó. Nó đang cẩn thận vuốt lại những cánh nơ. Thấy Lê vào, cả hai cùng hỏi dồn:
- Lê chuẩn bị xong chưa? Quà gì thế? Nhóm mình nhất định phải có sớm nhất đấy! Lê sung sướng và có phần hồi hộp lục cặp giơ ra một gói báo vuông vắn. Cả bọn xúm lại. Trong cái túi ni lông to, một cái áo hoa màu xanh gấp mịn màng. hà ngắm mãi.
- Đằng ấy giỏi thật! Thế mà không bảo chúng tớ biết trước với!
“Lê chả giỏi đâu, có khen mẹ và em Hùng ấy!” Lê nghĩ thầm.
Ba đứa vui vẻ rủ nhau đến trường. Chúng nó nghĩ đến niềm vui của các bạn vùng biên giới khi nhận được quà tặng của chúng nó.
1979
Bùi Thị Thanh Huyền, 15 tuổi
Kiến Xương, Thái Bình



