
- Trang văn

Khi mẹ đi gặt về
Thứ sáu - 15/05/2026 09:26

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)
KHI MẸ ĐI GẶT VỀ
Đi học về, Công chưa thấy mẹ đâu. Trưa hè nắng dữ dội làm nó phải bước vội qua chặng đê dài không một bóng râm. Cái mũ nan mỏng mảnh trên đầu nó nóng ran. Công bực tức, vội vã cởi áo cho đỡ bức. Vừa quệt mồ hôi trán, nó vừa lủng bủng:
- Chị Vân ơi! Em đói lắm rồi, sao mẹ lâu về thê…ế?
Vân lúi húi nấu canh trong bếp, thấy em hỏi thì quay ra an ủi:
- Mẹ phải gặt cố cho xong, em chịu khó chờ tí nữa.
Công xịu mặt, đứng nhìn những miếng riêu cua nhào lộn trong xoong, rồi nhìn tấm áo nhăn nhúm, ướt đầm mồ hôi trên lưng Vân, nó thốt lên:
- Áo chị ướt hết rồi! Để em quạt cho nhé.
- Thôi, bụi lắm em ạ, cứ ra ngoài chơi, chị nấu tí nữa là xong mà - Vân nhẹ nhàng.
Công ra ngoài, bỗng nó thấy bóng mẹ ở đầu ngõ. Nó vội lao ra cùng tiếng reo phấn khởi:
- Mẹ ơi! Mẹ về rồi, chị Vân ơi!
Mẹ đang lom khom lưng gánh một gánh lúa nặng trĩu, vội đặt phịch xuống sân, rồi thuận tay hạ nón quạt lấy quạt để. Trong nhịp thở gấp gáp, mẹ âu yếm hỏi Công:
- Con đi học về rồi à?
Công ngước cặp mặt đen tròn, chăm chú ngắm khuôn mặt sạm đỏ, ròng ròng mồ hôi của mẹ, nó không muốn kêu đói nữa. Nó chạy ngay vào nhà, lấy cái quạt mang ngay ra cho mẹ. Công khom lưng mà quạt, mong sao mồ hôi ở áo mẹ chóng khô. Xong, nó lại tất bật rót nước mời mẹ uống. Nhìn cốc nước chè xanh lóng lánh từ tay Công, mẹ quên cả mệt nhọc của buổi làm đồng nắng thiêu, nắng đốt.
- Mẹ ơi! Tiếng Vân - Chiều nay con đi gặt với mẹ. Mình mẹ gặt nhiều mệt lắm.
- Cả con nữa, mẹ nhé - Công nhanh nhảu nói tiếp.
- Công còn thấp hơn cả cây lúa, chưa gặt được đâu… À quên, cho con hai chú muỗm này.
- Á à - Công xuýt xoa - Muỗm nâu béo mẫm! Rồi nó bỗng cười ré vì bị muỗm cắn vào tay.
- Gớm! Vậy mà lúc nãy em xuýt nhè đấy, mẹ ạ.
Nghe Vân nói, Công xấu hổ, hai má. đỏ như quả bồ quân, miệng ấp a ấp úng: “Tại…tại…ừ”.
- Ừ, tại cái bụng nó hư quá - Mẹ dịu dàng - Thôi, nghỉ tí nữa rồi mẹ con mình sẽ ăn cơm.
Cả ba người cùng cười.
Rồi, chợt nhớ ra điều gì, nó chạy vào nhà trong lấy ra một củ khoai lang mũm mĩm như chú lợn con, đưa cho mẹ.
- Con biếu mẹ đấy - Nó hớn hở - Bác Thu cho con sáng nay.
Mẹ ôm nó vào lòng, vuốt vuốt mái tóc rối bù, khét nắng của nó rồi khen:
- Con trai của mẹ ngoan lắm!
Trại hè sáng tác, ngày 24/6/1986
Nguyễn Thúy Hoàn, 14 tuổi
Vũ Thư, Thái Bình



