
- ĐỖ THANH THỦY

Cánh buồm và biển
Biển trầm ngâm suy nghĩ Bờ cát đầy nếp nhăn Cánh buồm như gió hát Viết gì về biển xanh
Mẹ và con
Mẹ như cây xanh Dạn dày mưa nắng những hạt sương trong Như mồ hôi đọng Mẹ giang tay cành con là cái quả Gối êm: lớp lá Con ngon giấc say
Sau mùa gặt
Đồng quê sau mùa gặt Lúa đã theo người về Trên ruộng lớp lớp rạ Như ngàn vẩy tê tê Sân kho vàng ruộm thóc Chói cả tiếng ve ngân Có phải bao ánh nắng Đã về đây quây quần
Đánh cá
Chân sóng ông mặt trời Xuống biển như quả đỏ Buồm đánh cá ra khơi Như hạt mầm tách vỏ Những bác chài vạm vỡ Da đỏ như ráng chiều Buồm no căng đầy gió
Tắm biển
Ra bãi tắm Em gọi nắng: - Nắng ơi, nắng Xuống đây tắm Ôi biển rộng Sao nghịch ngợm Đùn sóng lên Chạy trên cát
Cánh cò
Đồng lúa chín vàng Như bình minh dậy Cánh cò trắng phau Mỏng như trang giấy, Chân trời xanh ngắt Nối nhạc - cánh cò Ô phím đàn nhỏ Chở vàng nắng trưa
Mùa hạ
Buổi sớm đi chăn trâu Thấy trời xanh trong veo Nghe thơm thơm hương lúa Tóc se gió lùa theo A! Mùa hạ đã đến Ngọt ngào tự lúc nào Mặt trời như quả trứng



