- LÊ QUANG TUỆ
Tình vĩnh viễn
Anh không muốn anh là Romeo Để em phải thành Juliet Tình yêu là cái chết Thù hận và khổ đau... Trên đời này có bao kẻ yêu nhau Để lại được cho đời sau truyền thuyết ?!
Tình anh muối mặn
Em bảo em đi sẽ chóng về Rằng: anh ráng đợi chớ buồn nghe! Không buồn sao được, nhưng anh ráng Ráng mãi... Sao em chẳng thấy về?! Em bảo: em đi em nhớ anh! Rằng xong công việc sẽ về nhanh Công việc bao giờ xong em hỡi! Dằng dặc buồn thương tê tái anh.
Đến và đi...
Nửa đêm bừng thức dậy Lòng ngổn ngang bời bời Không thể nào ngủ lại Và buồn quá em ơi...! Tụng kinh rồi đọc sách Mở máy đánh cờ chơi
Nhục và Vinh - Trọng và Khinh
Trăm năm trong kiếp nhân sinh. Khác nhau hai chữ nhục - vinh thôi mà. Nhục vinh thì cũng tại ta. Dẫu khinh trọng cũng chính là mình thôi.
Tỉnh... và... say...
Thế sự vần xoay tỉnh với say Nhân sinh ba vạn sáu ngàn ngày. Tỉnh trung hữu túy - say trong tỉnh Túy luý tàng tinh - tỉnh giữa say.
Chuyện con sổi
... Đêm qua, tôi đã kể với các bạn về những ngày ở quê hương, những kỷ niệm đồng quê, chăn trâu, cắt cỏ và những công việc quê mùa khác... Nhưng nếu kể về kỷ niệm đồng quê, chăn trâu cắt cỏ, mà quên kể về con trâu -
Mẹ tôi
Mẹ tôi tròn bách niên rồi. Ngày ngày niệm Phật cầu Trời thành tâm. Cầu cho quốc thái dân an. Cháu con khỏe mạnh, ăn làm hanh thông. Giữ gìn nề nếp gia phong. Cầu cho hết thảy... Quên không cầu mình.