
- LÊ QUANG TUỆ

Dù ơi!
Dù ơi, nghiêng chút tôi nhờ Kẻo mưa ướt hết tôi giờ dù ơi Mưa giăng... Nối đất với trời Nối tình tôi với một người... chưa quen.
Sấm ký bí truyền
Nước Nam thường có thánh tài Sơn hà vững đạt mấy ai rõ ràng Kìa Đảo lĩnh nọ Nhĩ hà Kẻ ngọc đất nổi âu vàng trời cho Học cách vật mới dò đến chốn
Với con
Sáng nay cha ngồi họp Bất chợt nhìn ra sân Thấy bầy trẻ nô nghịch Đất lấm lem áo quần. Một bé gái sẩy chân Ngã ngồi vào khóm cúc Cha quên mình đang họp Vội chạy ào ra nâng...
Cầu Thê Húc
Cầu Thê húc vẫn còn nguyên Rùa vàng thì đã lên đền Ngọc sơn Thời gian nước chảy đá mòn Kiếp người trần thế mãi còn bồng bênh Gươm thiêng đã trả về thần
Ô tô chạy ngược...
Ô tô chạy ngược Bụi bay mịt mù Con nhắm mắt lại Gió thổi ù ù... Ô tô chạy qua Bụi bay đi hết Con mở mắt ra Cái gì cũng biết (*)
Núi
Núi gần mây trắng chòm chòm Non xa mây trắng hãy còn vây quanh Gần xa mây trắng giăng thành Mây bay... Còn lại núi xanh giữa trời!
Chuyện nhà quê
Đột nhiên bạn điện đến Hẹn chiều tới nhà chơi. Chủ pha trà ngồi đợi Khách lặn mất tăm hơi...! Chiều... Đã tắt mặt trời Gà lên chuồng đi ngủ. Lòng bồn chồn ông chủ



