
- NGUYÊN HẠNH

Thời gian
Thời gian không vấp ngã bao giờ Mải miết tự nhiên tồn tại Trái đất xoay quanh mặt trăng Tìm nhau trong khoảng không bất tận Anh biết Em biết… Thời gian không vấp ngã bao giờ
Tĩnh vật
Nắng buồn ủ ê đi vắng Để mùa cơ nhỡ rong rêu Gió về lùa trên mái phố Rong chơi đã cạn ngày đông Mưa xuôi về miền thương nhớ
Sài Gòn mùa thu đi qua (Nguyên Hạnh - Phan Quỳnh Anh)
Sài Gòn ơi thành phố giới nghiêm rồi Đường về nhà em đêm nay Phố ngủ trong nỗi đau chia cách Trên ô cửa thay màu lá rụng Phố buồn hơn không có bước chân anh Sài Gòn mùa thu em đi qua,
Hà Nội ngày Covid
Hà Nội Hà Nội ngày Covid lá rủ nhau xếp hình bên góc phố Phố im lìm không một tiếng rao đêm Ve im chìm không một tiếng thở than Ừ lạ thật !
Hành trình em đi
Hành trình em đi Ký ức ngủ sau rặng núi Mờ xa mây vờn bay Mặt trời đỏ lựng Nhắc em Ta còn gì trao nhau Ta còn chi tiếc nuối Anh ở cuối con đường
Yêu mùa
Một mùi hương thoảng qua Thơm thảo quá Một làn gió vờn bay Em về đâu Tháng Mười Lá vàng rơi trên phố cũ Rưng rưng một chiều Thu rất thu …
Thu sang
Thế là mùa đã thu sang Vàng tươi sợi nắng mơn man gió chiều Thế là Cúc đã nở nhiều Họa mi hát khúc yêu yêu ru tình.



