
- NGUYÊN HẠNH

Khúc thu lơi!
Mùa hè rớt lại phía sau Chiều vàng tơ sợi nắng Chút mưa về giăng giăng Em chở mùa thu trên tay Chòng chành ký ức Ngày đón anh Phím dương cầm buông lơi
Đợi!
Tháng Chín chùng chình qua ngõ Heo may đã trở mùa sang Ô cửa mưa rơi lất phất Màu đông như đã đến đây Bên thềm Hoạ mi cúc trắng Ươm mình khoe nắng vàng sân Em chờ anh về như thế ...
Đồng vọng
Người vừa đến ta đã lại đi rồi Còn nỗi nhớ lọt vào miền xa thẳm Sân ga vắng tiếng còi tàu xa ngái Mênh mênh, mang mang một ráng chiều Ta sóng sánh soi vào đáy mắt Loang loang .. mưa thấm vào lòng đau !
Ngày bão rớt
Em đi qua ngày không anh Nỗi nhớ trong veo đọng giọt vào đêm Cuộn mình chếnh choáng Mùa sang bảng lảng Men say. Em đi qua ngày không anh Nỗi buồn ở lại
Em và Tháng Sáu
Em Chỉ có câu thơ ngổn ngang Không vần điệu Lạc trong những buổi chiều Không anh Em Chẳng biết vẽ lên mặt trời những sắc màu xanh tím Vì mặt trời thiêu đốt đêm đen
Tháng Bảy
Trăng Soi bước anh đi, về Bóng mây nằm nghiêng Nỗi nhớ chung chiêng Mùa về Ngưu Lang Chức Nữ khóc ròng Ngày tháng Bảy
Hoài niệm tháng Năm
Em ơi tháng Năm Mưa màn mây bạc trắng Sen thắm đỏ mặn màu chiều vắng Giấc mơ trưa tan tác cả đêm hè Ta và em hai nhánh sông trôi Mải miết cuộn mình qua mùa giông bão



