
- NGUYỄN HOÀNG LÂM

Mất người đáng trân quý
Vô tình hay cố ý Khiến ai đó tổn thương Người thực sự tử tế Bạn không thể xem thường! Người ấy rất có thể Mở lòng tốt thứ tha Nhưng họ cũng có thể Im lặng tự rời xa...
Phôi pha
Tình cờ hóa đêm cuối Trong biệt thự trống không Muốn mà không nghĩ nổi Khi đầu óc rỗng không… Vì sao dấn thân đến Để rồi tan nát rời? Người bỏ ta ở lại
Thay đổi để thành công
Đừng kỳ vọng thay đổi Bất kỳ ai trên đời Nếu muốn thì bạn hãy Tự thay đổi mình thôi... Mỗi người là một tính Dù một mẹ sinh ra Cùng một sự giáo dục Anh em cũng khác mà!
Ta tìm lại ta
Người khiến ta tan vỡ Sao ta lại trách đời? Đời khiến ta dang dở Sao ta lại trách người? Tồi mức nào đi nữa Vẫn phải cám ơn đời Đứng lên từ mảnh vỡ Ghép lại thành cuộc đời
Tha thứ
Tha thứ không có nghĩa Là mình có thể quên Mà tha thứ với nghĩa Hận thù là không nên... Đôi khi buộc tha thứ Người làm tổn thương mình Bạn vẫn còn giận chứ Nhưng cần biết thương mình...
Bằng hữu kết giao
Bất kỳ mối quan hệ Nếu không được tôn trọng Hãy im lặng rời đi Phí thời gian làm gì? Cho người không xứng đáng Đừng kết thân những bạn Chỉ bên mình lúc vui
Để gió cuốn đi
Im lặng khi nóng giận Để tránh những ngôn từ Như gươm đao trút hận Không rút được bao giờ! Im lặng không yếu thế Mà là nhường nhịn thôi Để trái tim không thể Tan nát bởi "đạn" lời...



