
- NGUYỄN HOÀNG LÂM

Tự ngẫm
Có tuổi càng nhận ra Vòng bạn bè thu lại Chuyện nhân tình thế thái Cũng dần bỏ ngoài tai Ai yêu, ghét mặc ai Chỉ cần gia đình nhỏ Và những nơi nào đó
Tuổi nào cho ai
Đến độ tuổi nào đó Không còn mơ mộng nhiều Chỉ cần sự gắn bó Thương quan trọng hơn yêu? Giữa dòng đời gian khó Vẫn có người nắm tay Quan tâm và thấu hiểu Và chăm sóc đủ đầy!
Nói với chính mình
Rất nhiều điều muốn viết Mà không đủ thời gian? Chưa đủ tầm hiểu biết Nên vẫn còn lan man... Được cái Facebook Luôn là bạn đồng hành Nên dù hay, dù dở Cũng chào đón nhiệt thành
Tỉnh thức
Càng lớn tuổi, bạn sẽ Càng nhận ra cuộc đời: Bình yên là vô giá Sức khỏe là tất cả Hạnh phúc từ đó thôi! Mỗi ngày chọn niềm vui Trong tầm tay mình nhé Sống hòa cùng đất trời
Nhủ lòng
Bạn đừng nên phán xét Bất kỳ ai trong đời Chỉ là bạn không biết Câu chuyện của họ thôi! Kẻ nào tâm địa xấu Làm cho bạn tổn thương Tin tôi đi sẽ có Luật nhân quả vô thường...
Mùi!
Cảm giác hạnh phúc nhất Được ôm con, ôm chồng! Vì thật sự ấm áp Và gần gũi vô cùng! ôm áo chồng vì nhớ Mùi hôi nách thân quen
Tình người
“Ai đó đang chết đuối, Không phải lúc dạy bơi.” Một tục ngữ Nhật Bản Rất thâm thuý trên đời! Bởi trong lúc khó khăn Ai thích nghe giảng đạo?



