
- NGUYỄN HOÀNG LÂM

Tâm sự cùng con
Ngày ấy đi quá vội Bố chẳng kịp dặn dò Bình thường ít "đả động" Mọi thứ toàn mẹ lo! Mẹ thì hay đắn đo Về đối nhân, xử thế Bố mắc tính "phổi bò" Vô tư cười như nghé!
Biển xanh rộng lớn
Biển vẫn rộng và trời vẫn xanh Cha mỏi mắt tìm trong vô vọng Mười bảy ngày, mong con còn sống Kể cả là xấu nhất, cũng về thôi! Cha và mẹ đã nhớ con lắm rồi!
Nhớ con
Bài thơ con viết lâu rồi Trong tim mẹ đó, vẫn ngời yêu thương... Cầu mong Chư Phật mười phương Chở che con những bước đường gian nan! Cho con luôn được bình an
Tìm con
"Hãy về đi con ơi! Mẹ nhớ con nhiều lắm!" Đã sang ngày thứ tám Âm tín vẫn lặng hơi... Mẹ theo xuồng khắp nơi Và ra công tìm kiếm Chỉ vô vọng biển, trời Tiếng mẹ gào rách biển...
Nhớ con
Bài thơ con viết lâu rồi Trong tim mẹ đó, vẫn ngời yêu thương...Cầu mong Chư Phật mười phương Chở che con những bước đường gian nan! Cho con luôn được bình an
Nỗi sợ của người già
Nỗi sợ lớn nhất Của tuổi bảy mươi Đó là bệnh tật Cô đơn cuối đời... Con cái mải miết Mưu sinh gia đình Không thể thấu hết Nỗi buồn nơi mình... Và rồi chúng nó
Đá đổ mồ hôi
Chủ quan nghĩ mình khỏe Còn đủ sức "xông pha" Ấy vậy mà một tí Biết thế nào là già! Trở trời hay trái gió Nhất là khi chuyển mùa "Hàn thử biểu" tự có



