
- NGUYỄN QUỐC HUY

Nói với tuổi thơ
Tuổi lặng lẽ đi rồi Bỏ mình ta ở lại. Ta là đứa trẻ con lang thang trong đôi giày người lớn Hát khúc đồng dao bằng giọng trầm buồn. Ta lang thang trên cánh đồng tuổi thơ dần qua Kể những câu chuyện cổ không còn ai nghe nữa
Hẹn mùa
Rồi sẽ có một ngày Hà Nội Chiều Hồ Tây thêm mảnh áo màu, Dân miền biển vụng về thế đó Thông điệp mùa là những mảnh buồm nâu. Rồi sẽ có một chiều quán Gió
Xiếc
Nghệ sĩ nhào lộn đôi tay Anh lộn nhào ý nghĩ, Nghệ sĩ tung hứng vòng Anh tung hứng trái tim. Đạo diễn là em Lặng im là vũ điệu Anh no nê cái nhìn khờ khạo
Không đề
Em đến dè dặt cái nhìn nỗi nhớ lặng im. Rồi em đi trái tim anh ngơ ngác tìm em trong cổ tích trong giấc mơ, em bỗng thành ngày xưa kỷ niệm vèo xa lắc.
Gặp lại
Mong gì gặp lại đâu em Nỗi đau hóa đá trong tim lâu rồi. Những say mê của một thời Lẽ đâu giờ lại bồi hồi trong anh. Em còn thấp thoáng mong manh
Có một chiều phố Thẫm
Theo em về phố Thẫm Nắng trải vàng lối đi Mùa thu còn đọng lại Trên trái hồng Thuận Vi. Sắc trời thu mê mải xanh tận cùng mắt nhau
"Có tôi trong dáng em ngồi trước sân"
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển.



