
- NGUYỄN QUỐC HUY

Chỉ còn lại mình anh
Hình như em chối từ anh Là khi ánh mắt em thành dửng dưng. Mùa đông đổ gió sau lưng Tim anh buốt lạnh vỡ từng mảnh đau. Cái nhìn ấm áp xưa đâu Nắng xưa tắt để gió nhàu áo xưa.
Nhân đọc "Tiếng chim hót trong bụi mận gai"
Ran-phơ chọn giữa Méc-ghi và Chúa* Giữa tình yêu và đức tin Rồi quay về theo tiếng gọi trái tim Tấm áo đỏ không thể nào thay được Bông hồng tình yêu mới là màu bất diệt
Ngụ ngôn
Em là quả nho trên cành đong đưa, xanh chát Anh ngốc nghếch gấp trăm lần con cáo của La Fontaine Dại dột đầu cơ niềm tin để trái tim lúc lắc - Nho còn xanh hơn cả ở ngụ ngôn
Cà phê đắng
Anh ngồi khuấy nỗi cô đơn lại Đặc quánh niềm đau, đắng ngắt lòng Thời gian nhỏ xuống con tim khát Tận cùng đáy cốc vẫn long đong.
Ứng tác số VII
Rồi sẽ có một ngày khi nhớ lại Thương yêu ơi, kỷ niệm đã xa rồi Thơ anh viết vẫn ngọt ngào như cũ Chỉ ta là đã khác với xưa thôi.
Domino
Những cây domino đổ nhào ra thành hoa đấy Anh xô đổ những giấc mơ của mình giống như domino. Những giấc mơ vỡ tan rồi mà hoa đâu không thấy Năm tháng đổ dài, anh héo úa những say mê.
Gửi phương xa
Những giấc mơ như chuyến tàu khứ hồi Chở anh về quá khứ Anh lại được gặp em ở đó Sẽ chẳng bao giờ anh có thể quên em. Giữa chúng mình là dằng dặc tháng năm, Là xa cách cứa vào trong nỗi nhớ,



