
- NGUYỄN QUỐC HUY

Hoa tím
Hoa xoan tim tím nhớ nhung Hoa cà tim tím thủy chung đợi chờ Hoa bèo trên nước bơ vơ Nhưng màu tím chẳng bao giờ nhạt phai
Cây tình yêu
Nó sinh ra khi mùa xuân mới chớm. Bầu trời mờ mịt những tầng mây xám còn sót lại của mùa đông. Nó ngạc nhiên rung rinh hai lá mầm nhìn cảnh giao thời của trời đất. Những cảnh ảm đạm của mùa đông chưa qua hẳn còn vương lại những chiếc lá đỏ của cây bàng khẳng khiu.
Sáng mùa đông
Gió mùa đông rét buốt Thổi tới giữa đêm thâu Tàu chuối già rách mướp Xơ xác cả hàng cau. Buổi sáng, ông Mặt trời Đắp chăn chưa chịu dậy Trên dãy tre biếng lười
Ám ảnh
Mùa Thu bỏ đi rồi em cũng không ở lại để nhớ buốt tim anh hun hút mãi lạnh lẽo Đông cằn khô Đông Đông cô độc quay về. Không ai khiến xui mà Thu vẫn bỏ đi
Thất lạc
Này vần lục bát ta trao em, e ấp nhớ thương sao em không nói. Cứ lặng im cho tim ta bối rối cho lòng ta xôn xao… Này câu đồng dao
Những giấc mơ linh cảm
Cứ đêm đêm, anh tự đánh lừa mình bằng những giấc mơ về một vương triều xa tít nơi tình yêu hóa thành quyền lực anh điều hành vương quốc bởi trái tim.
Ký ức tuổi thơ tôi: Bé làm thủy thủ
Bé thả con thuyền giấy xuống chậu nước hiên nhà thuyền trở thành tàu lớn chậu hóa nên biển xa. Thuyền nhấp nhô mặt nước như một mẩu mây trôi



