
- PHẠM HỒNG OANH

Gặp ở chiều Thu
Dặt dìu trong tiếng gió thu Nghe đâu đó tiếng chim gù ngọt hơn. Mây chiều chẳng rõ nguồn cơn Cứ sầm sập, cứ dỗi hờn... mà mưa.
Viết cho một bờ sông
Dòng sông có một bờ sông Đã từ lâu lắm gió không chạm bờ Câu thơ xanh đến bơ phờ Nửa đau đáu, nửa đợi chờ sóng reo.
Bóng Cúc
Có một mùa thu hoa cúc nở sáng đêm Em đong đếm thời gian bằng bóng lá Dăm nụ lỡ làng từ mùa thu trước Giờ bàng hoàng nở trắng đáy thu sau.
Cho một lần Khâu Vai
Mỗi lần thầm nhắc Khau Vai Hình như trong nỗi niềm ai cũng từng. Tiếng khèn vấp đá ngập ngừng Cuộc tình nào phủ xanh rừng, rừng ơi?
Những sắc hoa đợi mùa xuân
Mỗi khi cuối đông, mưa phùn, gió rét tràn về thì những sắc hoa đợi mùa xuân đã chúm chím nụ, lá non và lộc biếc mơn mởn. Càng giá rét nụ và chồi càng đẹp,như kiêu hãnh, như thách thức với đông tàn.
Đoản khúc tháng Giêng
Ta vừa nhặt ở tháng Giêng Những bông bưởi còn xanh biếc Một vài nụ hồng thao thiết Và chùm xao xác mùa đông.
Tin là...
Chắc gì sau những cơn giông Cây lúa khát cuối cánh đồng có mưa? Chắc gì cây của mùa xưa Vẫn xanh tươi ở vườn trưa, nắng nhiều?



