
- PHẠM QUỲNH LOAN

Nẻo không anh
Non đâu xanh lên mắt trời cuối hạ vàng xạc xào nơi cuống lá mong manh nắng cuộn mình rơi nghiêng ngoài ô cửa
Hà Khẩu mùa heo may
Heo may ngược phố thì thầm Nậm Thi bung chiều cửa ngõ Sóng wifi nối những cuộc hẹn hò giao thoa miền cảm xúc Hà Khẩu lên khuông và sông Hồng vẫn sóng
Với cha
Bước chân trần lặng tìm về với núi Vệt xe quen lăn nhẹ giữa dòng đời Nắng cuối ngày rơi gầy vai áo mẹ Khoảng tĩnh lặng âm dương trầm mặc
Nhắn lời mây núi
Này mây vạt ngắn vạt dài Vạt sâm sẫm lạnh trăng cài bóng trăng Gió như hun hút đỉnh rằm Mẹ ta đâu mỏm đất quằn lặng thinh
Bến đỗ
Những bông cỏ lau ngược núi Ngược con đường đếm bước chân qua Chải lược vòm Tây Bắc Ngày cuối năm những dáng người tất tưởi Lụi cụi mẹ ngồi
Giỗ online
Cha ơi cây bàng lá đỏ Lạnh cóng đông về sương dày thêm từng vạt Chim én bay đi Mé đồi đơn độc Mai 6.11 Ngày giỗ cha con chẳng thể về Chẳng thể quây quần đủ anh em bên mẹ
Người đi
Người đi về phía xa tôi Vàng như cũng thể lá rơi lên chiều Câu thơ ngằn ngặt lời yêu Thôi đành gói lại dẫu nhiều nhặn đau Người về phía ấy không nhau



