
- PHẠM QUỲNH LOAN

Trên cầu Bách Lãm
Đứng trên cầu Bách Lẫm Nghe dòng thời gian miết chảy sông Thao Những con sóng vỗ ngàn năm thế sự Vỗ tuổi thơ tôi sóng gió lở bồi Thương con đò xưa oằn cong mùa lũ Tháng tám ngày ba chát mặn đồng cò
Ký tự ngày
Lật ngày mắt treo mùa bệnh viện phập phồng ngực ê kíp niềm tin khoác Blouse xanh màu xanh của lá Màu núi rừng quê tôi nay khác lạ
Valentine
Hoa hồng ngầy ngậy phố Valentine phập phồng ngõ chợ Gió dậy thì run rẩy non tơ Lời yêu thương vạn ngàn năm không cũ Thì thầm nảy nụ lên hương…
Mắt đêm
Trời còn không ngăn nổi Nước mắt đêm ướt mềm cây cỏ Ướt mảnh trăng khuya chưa kịp vắt qua ngày Em làm sao ngăn nổi Nước mắt đêm lắng xuống phận người.
Xuân gõ cửa
Mỏng mảnh hạt mưa gầy Rơi trên từng lối cỏ Xuân theo ai gõ cửa Cựa mình hương thoảng bay Đất trời như là đây Gieo mầm yêu hối hả
Lạnh không mùa
Em giấu nhớ vào con đường đầy gió Cúc họa mi hót trắng nẻo đông về Dấu cô đơn trong tận cùng cổ tích Chưa kịp ngày nhòe nhoẹt bóng đêm Cứ ảo tưởng hẹn nhau từ tiền kiếp
Viết ở Tam Đảo
Đi một vòng tháng ba Vẽ bồng bềnh Tam Đảo Vần vũ mù làm bạn Nắng ngỏ vài sợi thương Đi hết một cung đường



