
- TRIỆU QUỐC BÌNH

Nụ cười màu xanh
Chiều ơi tôi trở về đây! “Dang tay ôm cả rừng cây”- cuộc đời Thông reo như nói thay lời Mimosa hỡi- một thời bao dung. Trường Hai ơi có nhớ không?
Tím Hoàng Hôn
Một chút thôi em làm duyên con gái Ngại gió chiều ru mãi tóc em thôi Sao em cười lúc lẻ bóng phố dạo chơi Anh sợ lắm em lẫn vào đêm khi bóng chiều đang dần tối.
Hồn quê
Lặng nghe tiếng vọng của làng Bao nhiêu tăm tối- bẽ bàng vụt qua Vịn vào cành khế cành na Bờ tre hương bưởi - thật thà thế thôi Đất làng đã thấm vành nôi
Bóng chiều
Đêm ngồi soi lại mình ta Trăng tròn vành- với can qua - cũng tròn Mặt hồ đêm đang véo von Trăng soi đáy nước mãi còn thương yêu. Ta ngồi đêm với thương yêu
Chuyện thời bao cấp
Gà còn chưa kịp gáy Nhà bên í ới rồi Hình như gọi nhau dậy Cùng đi đón niềm vui Xếp hàng mang tem phiếu Đổi muối mắm, thịt thà Mau dậy sớm… cho kịp Hết hạn dễ… có mà…
Ngẫm
Ai bảo Xuân đã cạn ngày Ráng chiều rót mật vào ngay bóng mình. Qua bao nhiêu cuộc chiến trinh Hôm nay đất nảy lên hình gấm hoa.
Đợi
Mai mình về lại nghe anh Để nghe sóng vỗ chòng chành bến quê. Niềm thương dìu dặt trăm bề Bỗng nghe thổn thức hôm về với ta.



