
- Sáng tác mới

Nó sinh ra khi mùa xuân mới chớm. Bầu trời mờ mịt những tầng mây xám còn sót lại của mùa đông. Nó ngạc nhiên rung rinh hai lá mầm nhìn cảnh giao thời của trời đất. Những cảnh ảm đạm của mùa đông chưa qua hẳn còn vương lại những chiếc lá đỏ của cây bàng khẳng khiu....
Chiều cuối năm bao mưa mù giăng phủ, Mặt trời buồn chìm trong giấc ngủ mê.. Những hàng cây xơ xác đứng vụng về, Thân tơi tả bởi ê chề đông cũ....Tàn Đông chưa mà đất trời vần vũ,...
Mẹ ơi, nếu như nước mắt con rơi - đủ cho đất trời xanh trở lại Con sẽ về năn nỉ với dòng sông Hiến thân mình Hiến cả những ước mong Để đổi lấy một dòng đầy nước mắt Con sẽ quỳ ngày đêm cát mặnTặng kiếp này,...
Phải đến tận vườn, ta mới thấy hết được cái trắng tinh khôi, trong veo và thuần khiết của cúc họa mi. Những bông hoa nhỏ nở rộ như những mảnh sương mai còn lưu lạc trên đầu ngọn gió một sớm mai, bé bỏng mà trong veo....
Tôi đã từng nghĩ, khi nào bớt việc, bớt bận bịu, con người ta sẽ có được cảm giác thanh thản an nhiên. Nhưng rồi không phải vậy. Tôi từng thấy nhiều người an nhàn mà lòng thì nặng trĩu, mà tâm trí thì vướng víu trong cái vòng không thể thoát ra....
Hà Nội những ngày đầu đông mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng và lặng lẽ, như một bản tình ca được dệt bằng sương, gió và ánh sáng. Buổi sáng thức dậy, ta thấy một lớp sương mỏng manh phủ lên từng mái ngói, từng nhành cây, từng con phố nhỏ....
Cô gái lần đầu lên Tây Nguyên thăm anh – người sĩ quan trẻ đang công tác trong một đoàn kinh tế – quốc phòng. Chuyến đi này, với cô, vừa là một cuộc hành trình “ngược đường ngược nắng” để hiểu thêm về vùng cao nguyên đầy nắng gió, vừa là một chuyến đi của lòng mình...
Chảy thánh thiện một miền cao cả biền biệt xanh ngơ ngắt biên cương ta lung linh nước trong dòng sông chẳng nói gì Nậm Thi chảy trong mưa dịu dàng li biệt...
Trong lịch sử văn học Việt Nam, thể thơ lục bát không chỉ là hình thức nghệ thuật, mà còn là một biểu tượng văn hóa. Lục bát ra đời từ ca dao – dân ca, từ lời ru của mẹ, từ tiếng hát đồng dao của trẻ thơ, từ nhịp thở của đồng quê. Nó chính là “dòng sữa ngọt” nuôi dưỡng tâm hồn dân tộc, trở thành nét......
Đâu phải bởi mùa thu Cho cây vườn rụng lá Đâu phải vì chia xa Mà tình thêm cách trở gặp gỡ và chia ly Cuộc đời luôn như thế Lá rụng ngày nay để...
Mùa thu năm 2025, Nguyễn Diệu Liên, một thành viên Nhóm Văn Búp Thái Bình, cho ra mắt tác phẩm thứ 2 trong cuộc đời sáng tác văn học nghệ thuật của mình: tập thơ và văn xuôi “Gõ cửa bình yên”....
Nhỏ nhoi giữa một đất trời bao la đến thế nên đời phù du Em như chút nắng cuối thu Tan vào mùa rộng mà như chưa vàng...
Đà Lạt chiều thu gió lang thang Nhạc thông vi vút mấy cung đàn Chiều lam dần tím hồ mây trắng Sương mềm vuốt mãi tóc mộng mơ...
Tập thơ “Đi qua mỗi ngày tôi” là tập thơ thứ hai của tác giả nhà Búp: Trương Minh Hiếu. Tập thơ là sự tiếp nối mạch nguồn cảm xúc thơ ca trong anh, đồng thời là sự bứt phá, trưởng thành hơn trong thi pháp nghệ thuật cũng như ngôn ngữ văn chương....
Mùa thu về trên lá Hơi thu man mác rơi Em ơi, vị thu lạ Ngát hương trong đất trời Thu rơi trên con sóng Thu ngang qua cánh buồm Thu trong bàn tay lạnh...
Tôi may mắn được đọc tập “Hà Nội ngày con xa” từ lúc còn là bản thảo, đang trong hành trình trở thành tập sách mới của Nguyễn Thị Toán. Tác giả thân quen nên có thể dễ đồng cảm, dễ hiểu hơn chăng? Vâng, đúng đó là một “lợi thế” của người đọc....
Giận dữ gì Mà trời tung gió lốc Cát bụi hắt mặt người bầm dập Ngổn ngang mây sẫm sịt bầu trời Lá chưa vàng đã lìa cành chới với Sông trở mình ùng ục trào sôi Con thuyền hãi hùng lao về bến đợi...
Nguyễn Diệu Liên là một trong số những cây bút “trẻ” giàu nội lực của Nhà Búp (nhabup.vn) mà tiền thân là nhóm văn thơ thiếu nhi Búp trên cành năm xưa được Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình phát hiện và bồi dưỡng năng khiếu sáng tác....
Chuyên mục Tác giả Tác phẩm của Nhà Búp xin hân hạnh được giới thiệu với các bạn tác phẩm mới - tập thơ & tản văn "Gõ cửa bình yên" của một thành viên Nhà Búp: cô giáo, nhà thơ Nguyễn Diệu Liên qua bài viết của Nhà thơ KIM CHUÔNG nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình, Tổng......
Lên La Bằng. Qua cổng gác vào vườn Quốc gia Tam Đảo. Núi cao ngất cây xanh mát. Đầu nguồn suối Kẹm trong lạnh. Đá lô nhô như bầy Voi mẹ voi con lặn ngụp trong bóng núi....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



