
- Sáng tác mới

Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Theo phong tục truyền thống của người Ấn, người con gái đi lấy chồng đến khi sắp sinh đứa con đầu lòng phải trở về gia đình bố mẹ mình để sinh con,...
tình yêu không là ngọn gió, gió đến rồi lại bay đi, một gợn buồn xanh trên cỏ, bước chân của gió thầm thì tình yêu không là giọt nắng...
Đêm nay trăng sáng quá. Những đêm trăng thế này bà tôi thường kể chuyện cho chúng tôi nghe. Bà kể chuyện Tấm Cám, có cô Tấm hiền lành chăm chỉ bị mẹ con mụ dì ghẻ độc ác hành hạ nhưng cuối cùng Tấm được lấy hoàng tử và...
Dọc bãi đất ven đê quê tôi là cánh đồng đay bát ngát. Dưới nắng hè rực rỡ, đồng đay nhấp nhô những làn sóng biếc xanh óng ả. Đứng trên mặt đê nhìn xuống ta có cảm giác như đang đứng trước mặt biển mênh mông muốn nhảy lên đó mà bơi mà lăn lộn cho thỏa thích....
Đêm qua mất ngủ, nó đem cuốn hồi ký của Ba Mẹ ra đọc. Cuốn hồi ký gồm 15 trang tư liệu quý hiếm, bao gồm cả trích lục khai sinh từ thời Pháp, và những bức ảnh thời Ba Đẹp Trai, Mẹ Xinh Gái; và hơn 36 trang viết từ năm 2000....
Vậy là ngày tận thế đã đến. Em đã hưởng tới gần mười tiếng đồng hồ rồi, mới hiểu được, cho đến giờ này phút này, tận thế nghĩa là vẫn được sống thêm, yêu thêm, hy vọng thêm…, đồng thời cũng là mệt mỏi thêm, chán nản thêm, thất vọng thêm… cho đến khi chỉ còn duy nhất dấu chấm hết cho tất cả....
Bây giờ, những cơn mưa thỉnh thoảng chợt đến rồi lại đi, để lại cho xung quanh bầu không khí trong lành, dịu nhẹ. Đàn chim bay lượn trên thành phố yên tĩnh. Dòng sông hối hả chảy về xuôi, tiếng còi tàu tu tu rộn rã. Gió lay động các cành cây. Hoa phượng vĩ chói ngời sắc đỏ....
Bởi Tần vương u mê chẳng biết Rồi phen này dê lại giết dê Đến khi hỏa tận binh bì Âm binh ở giữa khởi thì biết sao (hợi niên dương loạn)
Trời cho ai giơ dao giết quỷ Khắp dưới trời bình trị quỷ khư...
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được. Điện thoại, kính lão để ở ngay đầu giường, chế độ chuông báo to nhất có thể, cùng với điện sáng cả đêm....
Khi viết Nhật ký Quên & Nhớ tuổi 60++, tôi đã cố gắng tìm hiểu về mình và tìm hiểu những vấn đề liên quan đến Quên & Nhớ của Tuổi Vàng
Tôi luôn tự hỏi, tại sao khi tuổi già ập đến, những ký ức về người thân, về ngôi nhà, hay thậm chí là chiếc kính trên tay lại dần tan biến?...
Trong những ký ức tuổi thơ của em, gia đình đã luôn có mặt, luôn đồng hành cùng em trên con đường trưởng thành. Và vào lần gần đây nhất, khi em một lần nữa buồn rầu, gia đình lại ở bên và an ủi em. Đó cũng là mảnh ký ức khắc sâu vào tận đáy lòng em....
Anh hiền lành chăm chỉ Em lười nhác ham chơi Đến khi cha mẹ mất Thì ruộng vườn chia đôi. Anh nhận phần đất xấu Ruộng tốt người em giành Mà vẫn còn muốn nữa...
Giáp Tết Nguyên Đán, trời lúc lạnh thấu xương, khi lất phất mưa phùn, thêm sương mù giăng giăng mỗi sáng sớm hay khi chiều về, bên mâm cơm nhỏ, lòng người bà, người mẹ bất chợt se se buồn, nghĩ về những mâm cơm lẻ…...
Mình vừa đọc truyện ngắn "Nhà có khách" của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ. Chuyện kể về 1 đôi trai gái chuẩn bị đi du lịch ngay từ ngày 30 tết để sau đó tổ chức lễ cưới....
Nhà ở tít trên tầng 15, nên mỗi lần đi chợ, nó thường mượn giai điệu người vùng cao, nhại câu hát: “Xuống chợ, xuống chợ với em”, để rủ chồng. Nghe nó rủ rê, Ông Xã, chắc chừng ngại lắm, nhưng vẫn tặc lưỡi:...
Mỗi lần nhà có việc, cậu cả chỉ 2-3 chén rượu, bát cơm, bát canh xong là tìm chỗ … ngủ vì chả còn muốn ngồi chứ đừng nói đứng. Còn lão gia thì ngược lại, càng uống càng vào, chuyện như pháo rang, cho đến khi tan tiệc,...
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Bà thường ngồi yên một chỗ, nhìn trân trân vào đâu đó, người khẽ lắc lư theo nhịp đều đều, chầm chậm. Hoàng không biết bà nghĩ gì, nó đoán chắc bà đang nhớ về những chuyện ngày xửa ngày xưa....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



