
- Sáng tác mới

trời trong xanh nước trong xanh tháng Ba mơn mởn trăng thanh nắng vàng bướm ong nghiêng cánh khẽ khàng hồn nhiên lõa xõa buông làn tóc mây tháng Ba quyến luyến vòng tay...
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được....
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả....
Bên góc sân nhà nội ở xứ miệt vườn phương nam, nơi nắng xuân thường ghé lại sớm nhất, có hai chị em Mai cùng lớn lên từ một gốc rễ. Người chị là Mai Vàng, rực rỡ và chói chang như ánh mặt trời đầu năm. Người em là Mai Trắng, mảnh mai, tinh khiết, dịu dàng như sương sớm....
Nhiều năm nay mình ở trong vòng tay nhiệt đới. Nắng, nóng, những cơn mưa rào, và gió ào ạt. Quanh mình là biển ấm và những rừng dừa, hoa giấy rực rỡ và hoa thiên điểu vươn cánh quanh năm....
Ở góc vườn nhỏ, có một bác Mai đã sống nhiều năm. Thân bác nâu sẫm, sần sùi theo năm tháng, nhưng cành lá lúc nào cũng xum xuê, xanh mướt. Những chị Lá mai mỡ màng xòe tay hứng ánh mặt trời ấm áp, miệt mài chế b...
Buổi sáng mùa thu 2025, nhận tin nhắn từ bạn học và Ban Liên lạc nhà trường: “Bạn đại diện khóa mình viết một bài tri ân Thầy Cô nhân kỷ niệm 70 năm thành lập trường nhé!”...
Tin có hai cha con ông Gù làm nghề nặn con giống bằng bột màu mới đến phố tôi chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi. Tụi chon trai chúng tôi bỏ hẳn một buổi đá bóng để đến gốc bằng lăng cuối phố xem cửa hàng của cha con người tàn tật ấy....
Trần Thị Tâm tốt nghiệp Học viện Ngoại giao, làm tới Phó Cục trưởng Cục Lãnh sự. Chị là người có sáng kiến tập hợp nhóm các nhà văn, nhà thơ Nhà Búp thuở ấy và là chủ soái của diễn đàn “Nhà Búp.vn”, một tạp chí văn nghệ nối dài “Búp trên cành”. Chị và những cây bút xuất sắc của nhóm đã khẳng định......
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này, Hoa thấy lòng mình trống vắng đến vô hạn....
Mây đen ùn ùn kéo đến. Gió mỗi lúc một mạnh hơn. Tôi và bé Thắng bước thật nhanh, để kịp tránh cơn mưa đầu mùa hạ. Lộp bộp! Lộp bộp! Không kịp nữa rồi. Đành ướt vậy....
Những âm thanh thánh thót, dìu dặt từ tay tôi lan ra vang khắp ngôi nhà xinh xinh, tràn qua cửa sổ làm run rẩy những cánh hồng nhung đỏ thắm, rung rinh cành hoa lý phớt vàng, lắc lư chùm hoa quất trắng ngần....
Năm ấy, thị xã bị đánh phá ác liệt. Tôi còn là cô bé học lớp hai. Một buổi chiều, đoàn dân công ở Kiến Xương đến Thị xã mang theo cuốc, xẻng, dao, súng, chắc là họ đào hầm và sửa đê. mẹ tôi nhận để một chị dân công đến trọ. Thoạt nhìn chị thôi thấy hơi sờ sợ....
Năm 1975, đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh với những vết thương còn rỉ máu, kinh tế kiệt quệ, lại rơi ngay vào sự cấm vận ngặt nghèo… Sản xuất đình trệ. Ngân khố, lương khố cạn kiệt. Miền Bắc không đủ bo bo (mì hạt), Miền Trung, Tây Nguyên,...
Quê Loan thuộc vùng Đồng Tháp Mười - nơi mà theo quy luật hàng năm, từ cuối tháng tám âm lịch, có mùa nước nổi tràn về đồng ruộng. Dòng nước đỏ ngầu mang theo phù sa, tôm cá, cuốn trôi phèn mặn, cỏ dại, sâu bệnh... Nhưng cũng có những năm, nước về lớn bất thường, mùa nước nổi trở thành mùa lũ lụt,...
Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột....
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Trưa nào, khi cả lũ kéo nhau ra sông tắm thì cái Mái kều bao giờ cũng là đứa trần truồng lao xuống nước đầu tiên. Thế mà hôm nay nó lại mặc nguyên quần áo ngồi thu lu trên bờ. Cả lũ hò hét thế nào nó cũng không xuống. Một lúc sau thì nó bỏ về....
Bạn biết không, ếch cái Có mẹo rất ma lanh Khi nàng muốn từ chối Không thích cho làm tình Nàng cố giả vờ chết Khi lòng không "rung rinh"...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



