
- Sáng tác mới

Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Tết Bính Ngọ 2026, với nó, là một Tết đặc biệt, bao nhiêu năm, ngày cúng Ông Táo, cúng Tất Niên hay Mồng Một Tết, không về ba mẹ đẻ, cũng ở bố mẹ chồng hoặc trụ cột tại ngôi nhà chung của mình....
Jack, còn có biệt danh là cậu bé Răng Thưa, về nhà sau một buổi học ngoại ngữ khó nhằn ở trường, cảm thấy quá mệt mỏi. Jack vốn là một cậu bé hiếu kỳ, cứng đầu và ngang bướng, nhưng hôm nay lại rất chán chường, không giống với tính cách xốc nổi của ngày thường....
Trong mắt những người thực dụng, "không làm gì cả" là biểu hiện của sự thất bại. Nhưng dưới lăng kính của Trang Tử và trí tuệ Á Đông, đó lại là một chiến lược sống thượng thừa....
Từ bé đến lớn, thần tượng của mình không phải là siêu nhân, cũng không phải là siêu anh hùng trong phim điện ảnh, mà là những tay trống chuyên nghiệp đánh trống theo các loại nhạc như ballad, bolero, metal rock,... Nghe những tiếng trống vang lên theo nhịp điệu của nhạc, mình thích thú vô cùng và......
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo....
Cuốn “Búp trên cành” run run trên tay tôi. Trang sách rộng mở thơm thơm mùi giấy mới có bài do tôi viết: “Cô giáo của em“. Cái tên bài được in đỏ nổi bật lên tươi tắn rung rinh....
Người ta bảo Hải là “thằng gù”. Cũng đúng thôi. Hải buồn rầu và lặng lẽ đón nhận cái biệt hiệu không lấy gì làm đẹp đẽ đó....
Tôi vừa đẩy cánh cổng tre quen thuộc thì thím Ban đã chạy ra tíu tít hỏi chuyện. Thím ân cần đỡ lấy hai cái túi to tướng, nặng trình trịch đeo trên vai tôi, vừa lúc đó Hồng từ trong nhà chạy ùa ra:...
Chuẩn bị lên giường Người Đức để đôi dép quay ra phía ngoài Tiện xỏ chân khi thức dậy. Đôi khi trung niên theo cách ấy Thường khi không
Và bài học tự do bắt đầu từ đấy....
Xe của đoàn đến Tam Đảo thì ánh ngày đã chạng vạng. Sau khi nhận phòng. Mình mở cửa sổ cho thông thoáng thì thấy một đàn khỉ lông vàng khá đông đang ồn ào ăn những trái chín ở một cây sung lớn. Thấy bóng người, lũ khỉ có vẻ cảnh giác....
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được. Điện thoại, kính lão để ở ngay đầu giường, chế độ chuông báo to nhất có thể, cùng với điện sáng cả đêm....
Tầm này năm ngoái, bốn chúng tôi - bốn gã “Ngự lâm pháo thủ” không kiếm không súng, lên đỉnh Thiên Nhẫn khi mưa vỗ tay trắng trời. Bên trái là mộ Danh nhân La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp. Ông là người Hà Tĩnh, ngắm mãi phong thuỷ rồi...
Khi viết Nhật ký Quên & Nhớ tuổi 60++, tôi đã cố gắng tìm hiểu về mình và tìm hiểu những vấn đề liên quan đến Quên & Nhớ của Tuổi Vàng
Tôi luôn tự hỏi, tại sao khi tuổi già ập đến, những ký ức về người thân, về ngôi nhà, hay thậm chí là chiếc kính trên tay lại dần tan biến?...
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người đều có một thầy cô mà ta không thể quên. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong cuộc đời không thể quên cô được. Cô tên là Phạm Thị Quỳnh Liên....
Trong những ký ức tuổi thơ của em, gia đình đã luôn có mặt, luôn đồng hành cùng em trên con đường trưởng thành. Và vào lần gần đây nhất, khi em một lần nữa buồn rầu, gia đình lại ở bên và an ủi em. Đó cũng là mảnh ký ức khắc sâu vào tận đáy lòng em....
Mình vừa đọc truyện ngắn "Nhà có khách" của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ. Chuyện kể về 1 đôi trai gái chuẩn bị đi du lịch ngay từ ngày 30 tết để sau đó tổ chức lễ cưới....
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được....
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



