
- Sáng tác mới

Ồ chiếc kính râm anh ấy bỏ quên, Văn Hoại, cái tên nghe ngồ ngộ nhưng mà có duyên. Phương nhớ đến gương mặt lém lỉnh và giọng nói trầm như nén trong lồng ngực, ầm ì như xe tải nghiến đường, thỉnh thoảng vút lên sắc cạnh như những viên đá bị bắn ra......
Thực tế, trên mỗi trang viết của Nghệ sĩ sáng tạo, từ hiện thực đời sống bước vào trang văn, những gì được hiện diện, khai sáng, không gì khác, đấy chính là độc thoại của hồn ta. “Độc thoại” có từ “đối thoại,” diện kiến. Độc thoại có từ “đại giác” được gọi về “đại mộng”....
Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn tác phẩm mới "Những ngày tươi đẹp" Tập truyện, ký của Trần Thu Huê – NXB Văn học, 2025, qua bài viết TRẦN THU HUÊ: MỘT GƯƠNG MẶT VĂN XUÔI TRONG TỐP ĐẦU “CÁC NHÀ VĂN NHÓM BÚP" của Nhà thơ KIM CHUÔNG, Nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ......
Có thể nói, “Lớp Đào tạo, Bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình” được khởi xướng đầu tiên và trước nhất trên đất Việt, từ những năm 1976 – 1990, đã để lại màn minh tinh “Khuê văn - Khiêm nhường, vọng vang” trong lịch sử “Bầu trời văn chương”......
Làm phát Bu - san hành Lên tàu đảo mắt nhìn quanh Chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ Lim dim đếm tiếng ray rung Cảnh vút qua tựa như ảo ảnh Cũng nhà, cũng núi, cũng đồng xanh Mà sao thấy chẳng gì khác lạ Hay chăng bởi họ giống mình?...
Nó chọn viết tản mạn về học trò, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam và cũng là dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường THPT Nguyễn Đức Cảnh nơi nó đã có khoảng thời gian cống hiến tuyệt vời với vai trò Nhà giáo. Trường thành lập năm 1985, nó về trường năm 1986...
Cô gái lần đầu lên Tây Nguyên thăm anh – người sĩ quan trẻ đang công tác trong một đoàn kinh tế – quốc phòng. Chuyến đi này, với cô, vừa là một cuộc hành trình “ngược đường ngược nắng” để hiểu thêm về vùng cao nguyên đầy nắng gió, vừa là một chuyến đi của lòng mình...
Bình minh và hoàng hôn – hai nhịp cầu nối ngày và đêm, tuy chẳng bao giờ gặp nhau, nhưng lại hòa quyện trong một thể thống nhất của một ngày. Bình minh thức dậy trong làn sương mỏng, vén nhẹ tấm rèm đêm còn vương trên ngọn cây, khe khẽ rót ánh sáng vàng...
Việc so sánh người hay quên với "Não Cá Vàng" chủ yếu bắt nguồn từ một quan niệm dân gian phổ biến, nhưng không chính xác về mặt khoa học, về khả năng ghi nhớ của loài cá vàng....
Về bộ được 5 tháng, thì khai giảng năm học mới 1998 – 1999, năm học đầu tiên nó ở Bộ. Tối 4.9, giống như 12 năm qua, nó háo hức lựa chiếc áo dài đẹp nhất, là kĩ càng cả áo, quần, cẩn thận luồn vào 2 cái mắc áo, treo lên 2 chiếc đinh tường, một chiếc treo quần, một chiếc treo áo để không bị nhàu; là......
Chuyến đầu tiên, hắn theo Đoàn công tác của Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển đi Yên Bái cuối năm 1998, mỗi lần nhắc về chuyến công tác này, nó và Anh Trưởng phòng Tổng hợp – Kế hoạch Sở GD&ĐT Yên Bái lúc đó,...
Mùa thu năm 2025, Nguyễn Diệu Liên, một thành viên Nhóm Văn Búp Thái Bình, cho ra mắt tác phẩm thứ 2 trong cuộc đời sáng tác văn học nghệ thuật của mình: tập thơ và văn xuôi “Gõ cửa bình yên”....
Cầm trên tay cuốn sách LÀM BẠN VỚI BẦU TRỜI, làm quen và đồng hành với Tèo và những người bạn, tự nhiên muốn tìm và gửi đến các em bé của tôi những câu nói hay, lời khuyên giá trị giúp ta vượt qua nghịch cảnh. Hỏi nhẹ google ra tận 60 câu ngắn dài....
Anh và cô quen nhau một cách tình cờ. Một lần anh ghé vào trang facebook của bạn cô, đọc một dòng comment rất lém lỉnh của cô, rồi anh xin bạn giới thiệu cho làm quen. Cô – người con gái miền Tây hàng ngày gắn bó với “ bảng đen – phấn trắng”, còn anh – chàng sĩ quan hải quân quê tận Quảng Nam,...
Alena nhắm mắt. Ngón tay cô vẫn run. Phải chăng nó đang tải một luồng điện đã nảy sinh giữa hai cơ thể. Cô thấy ấm, mềm... môi anh thoáng chạm bờ vai. Như một làn sương mơn man...
Các cô gái Nhật mặc kimono ở chùa Kiyomizu sau khi mình xin phép chụp ảnh đã quây quanh muốn nói chuyện với mình. Nhưng họ nói tiếng Nhật mình nói tiếng Việt nên chỉ mơ hồ hiểu nhau qua ngôn ngữ cơ thể. Thực tình là không hiểu gì. Chỉ cảm nhận là rất thân thiện quý mến....
Nếu không có ngôi nhà thực sự ở Hà Nội, bạn đừng mong có một hàng xóm thực sự. Đó là những gì nó nhận thấy trong ba năm phiêu dạt đến chục lần chuyển nhà, làm khách trọ của Phường Quan Hoa, Dịch Vọng, Nghĩa Tân...
Em đi rồi bỏ lại Mùa thu phía sau lưng Đi ngang mùa gió chướng Nắng thẫn thờ bước qua Em đi về miền xa Hoàng hôn buông màu lá Một màu xanh đến lạ...
“Người ơi người ở đừng về, Người ơi người ở ....” Giọng hát cao vút cất lên phía sau, chỗ cầu ao lót gạch. Giữa hồ, những bông súng tím ngả nghiêng như đang mơ màng ngủ. Trăng đêm rằm sáng trong như lụa......
Tháng 8 năm 1996, nó thuê nhà trọ ở A12 Nghĩa Tân, ở cùng học trò và bạn của em ấy. Là người trưởng thành, cần ổn định cho con cái học hành, và quan trọng là, với nó, lúc ấy, có lẽ thuê nhà sẽ là phương án vĩnh viễn, nên nó sắp đặt cuộc sống, chăm chút căn nhà trọ giống như không bao giờ thay đổi......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



