
- Sáng tác mới

Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm, để bà phải sống cuộc sống khốn khổ, phải lìa bỏ cái đời này mà đi....
Chỉ còn một ngày nữa thôi Là sẽ bước sang năm mới! Chẳng hiểu sao cứ bồi hồi Và thấy lòng đầy tiếc nuối... Một năm qua đi rất vội Cũng có không ít chuyện buồn Thậm chí cảm thấy tội lỗi...
Tôi là một cậu học trò bướng bỉnh, nghịch ngợm nhất lớp. Cô Thu thường bảo: “Cái cậu này thật cứng đầu, cứng cổ”. Cô Thu nói đúng. Tôi ít dòm ngó đến bài vở, lại còn hay đi trèo cây, tắm ở ao hồ....
Tết, tôi qua Biên Hòa đọc thơ cho thầy nghe Thầy đang ốm rũ chăn ngồi phắt dậy Trước mặt thầy đứa học trò nhỏ bé Tóc thời gian cũng đã trắng như mây....
Khu nhà tập thể chúng tôi có cái Loan “mếu”. Gọi nó là “mếu” vì mỗi khi cười, mồm nó lại mếu xệch đi như sắp khóc. Nó lại hay ăn quả xanh, uống nước lã....
Năm ngoái, cùng thời gian này, một đôi chim rẻ quạt đến cành tre ấy làm tổ. Tôi là người phát hiện ra tổ chim đầu tiên, từ khi chúng thay nhau tha rác. Khi cái tổ xinh xinh làm xong, thỉnh thoảng tôi lại ra gốc tre ngóng đợi. Một hôm,...
Khu nhà tập thể chúng tôi có cái Loan “mếu”. Gọi nó là “mếu” vì mỗi khi cười, mồm nó lại mếu xệch đi như sắp khóc. Nó lại hay ăn quả xanh, uống nước lã. Vì thế nên được gắn thêm biệt hiệu “Chúa ăn sống”. Chiều hôm nay, tôi đến nhà nó học bài. Vừa đến ngõ...
Ở ngõ nhà tôi có một cây mít rất to, đã già. Cứ đến mùa hè là cây mít cuốn hút trẻ con trong xóm, vì trên những cành lá mít, ve sầu về đậu nhiều vô kể. Không hiểu vì sao mà bà tôi lại quý cây mít đến thế....
Hôm nay, thầy giáo cho chúng tôi, lớp bồi dưỡng Văn lớp năm của huyện Hưng Hà, được về thăm nhà. Các bạn tôi tíu tít đi mua quà mang về cho em mình. Còn tôi, đang phân vân thì chợt nhớ đến lời dặn đi,...
Hết tiết thứ tư, tôi ôm cặp lững thững ra sau cùng, uể oải bước giữa hai hàng ổi. Mọi hôm, tôi tha hồ nghiêng ngó tìm những quả ổi tròn vo nấp sau kẽ lá. Nhưng hôm nay cái đó không còn hấp dẫn tôi nữa. Tôi đang bực mình vì chuyện vừa xảy ra. Vào giờ hóa,...
Mấy hôm nay trời mưa rả rích. Tôi đang theo dõi ván cờ giữa bố tôi và chú Bẩy. Bỗng thằng Minh ở đâu chạy lại, hớn hở khoe: - Anh Hùng ơi, em có cái này cơ. Thấy hai tay cu cậu giấu ở đằng sau, tôi nghi ngờ hỏi: - Lại xin tiền của mẹ đi ăn quà chứ gì? - Không phải! Rồi nó ghé sát tai tôi nói: ở mái......
Mấy hôm nay, chị tôi bị ốm, nằm liệt ở giường nên mẹ tôi lo lắm. Suốt đêm, mẹ ngồi bóp trán cho chị. Hôm nay chị tôi lên cơn sốt nặng. Chị nằm trùm kín chăn, không ăn uống gì cả. Mẹ tôi không rời giường chị. Mẹ đưa tiền cho tôi đi mua thuốc....
Hôm ấy trước khi vào Thành cổ Quảng Trị tôi dừng lại ăn sáng ven đường. Đang ăn thì thấy náo loạn tiếng còi rú xe dẫn đường. Rồi rầm rập một đoàn xe biển đỏ biển xanh có xe hộ tống lao đi vun vút. Các ngả đường đều...
Mùa thi năm nay sẽ là mùa thi cuối cùng của đời niên thiếu? Ngày mai tôi sẽ phải xa mái trường cấp 1&2 này, xa các bạn? Chao ôi! Tôi muốn kêu lên mà thấy cổ mình nghẹn lại....
Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,...
Cơ thể già nua của tôi bảo tôi rằng nó mệt mỏi rồi. Ôi, ông bạn già ơi Rồi ta đi cùng nhau đủ một chặng đời. Bạn giúp tôi... như ngôi nhà che chở lại thay tôi, ông chủ... trả nợ, kết ơn......
Tôi và Tâm học với nhau từ năm 12 tuổi, thời gian chỉ có 2 tháng hè tại lớp sáng tác văn học thiếu nhi của Hội Văn Học Nghệ thuật Thái Bình. Khi đó bạn ấy đã có 1 gia tài thơ đáng nể. Có những câu thơ hay mà tôi nhớ mãi, như câu thơ Tâm viết về hương hoa cau: “Sáng mai ai dậy sớm, hoa sẽ dành cho......
Một buổi chiều cuối tháng Tám, tôi trở về căn nhà cũ bên kia sông để lấy vài tài liệu chuẩn bị cho năm học mới. Chuyến đi ngắn thôi, nhưng lại khiến tôi muốn nán lại lâu hơn — như thể lòng mình cần được hong nắng, được thở cùng nhịp với đất trời xưa cũ....
Hắn đến nhà sáng tác Hồ Xưa khi đã chiều tối. Nhận phòng xong, hắn mở toang cửa sổ, đứng ngắm nhìn mặt hồ tím sẫm trong bóng chiều. Nhà sáng tác chia làm bốn khu: văn, thơ, nhạc, họa, hắn ở khu dành cho các nhà văn. Những ngôi nhà nhỏ nằm rải rác bên mép hồ, tĩnh lặng và biệt lập....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



