
- Sáng tác mới

Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,...
6 tuổi, thời gian cho một “trẻ thơ” biết nhìn ra xung quanh, biết làm nhiều việc có ích và bắt đầu “lớn dần”, như cây non thêm chồi thêm lộc, thêm những mùa màng hứa hẹn cho đời hoa thơm, trái ngọt! 6 năm, khoảng thời gian cho một “con người” thêm trưởng thành, khôn lớn và ngày càng mạnh mẽ!...
Chuyến đầu tiên, hắn theo Đoàn công tác của Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển đi Yên Bái cuối năm 1998, mỗi lần nhắc về chuyến công tác này, nó và Anh Trưởng phòng Tổng hợp – Kế hoạch Sở GD&ĐT Yên Bái lúc đó,...
Lung linh vài sợi nắng chiều Sót trên ghềnh đá khi triều đang lên Hoàng hôn tím sẫm lặng im Hàng đàn chim yến đang tìm về hang Dịu dàng, gương mặt trái xoan...
Về Bộ được 1-2 tuần thì nó thấy có lịch: Họp bàn về Hội nghị dạy học phân ban ở Trung học phổ thông. Trên lịch, ghi rõ: Thời gian, địa điểm, thành phần. Hội thảo do Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển Chủ trì, có sự tham gia của các Thứ trưởng, các lãnh đạo Vụ, Viện, Nhà Xuất bản, Công ty...
Muốn để đóng lại, tất phải mở ra đã. Muốn để làm yếu đi, tất phải làm mạnh lên đã. Muốn để phế bỏ, tất phải tiến cử đã. Muốn để cướp lấy, tất phải cho đi đã. Như vậy là sáng suốt, vì mềm mại thắng được cương cường. Cá không nên rời khỏi chỗ nước sâu; lợi khí của quốc gia thì không thể bộc lộ cho mọi......
buông bỏ từ lâu không ít những gì từng ở bên ta ngày thơ bé cây bút chì xanh đỏ giờ đã nơi nao trang vở đầu tiên có bầu trời trong quả trứng
bước chân đầu tiên có nàng tiên mây trắng dẫn đường...
Một đứa bé lang thang Ngày đi hoài không mỏi Đến đêm về xoa gối Tập vé số vẫn dầy Nhìn dáng bé gầy gầy Liêu xiêu đi trên phố...
Vẽ linh hồn: Quệt mắt môi Vẽ chim sải cánh từng đôi: Ra trời Vẽ sông thăm thẳm: Lòng người Con thuyền lẻ: Điểm lẽ đời mênh mông Chòm râu: Lộ kẻ gian hùng...
cái buổi chiều trở trời chuyển sang mùa hạ ngõ hẹp nhưng sao gió rất rộng dài anh gặp em vô tình muôn vàn người phố giữa đông người vì sao ngoái lại nhìn nhau ngõ hẹp sớm hôm đi về ngày nào cũng gặp...
Một buổi chiều cuối tháng Tám, tôi trở về căn nhà cũ bên kia sông để lấy vài tài liệu chuẩn bị cho năm học mới. Chuyến đi ngắn thôi, nhưng lại khiến tôi muốn nán lại lâu hơn — như thể lòng mình cần được hong nắng, được thở cùng nhịp với đất trời xưa cũ....
Tháng 8 năm 1996, nó thuê nhà trọ ở A12 Nghĩa Tân, ở cùng học trò và bạn của em ấy. Là người trưởng thành, cần ổn định cho con cái học hành, và quan trọng là, với nó, lúc ấy, có lẽ thuê nhà sẽ là phương án vĩnh viễn, nên nó sắp đặt cuộc sống, chăm chút căn nhà trọ giống như không bao giờ thay đổi......
Phép màu đến từ Ba Mẹ, Anh Chị Em ruột & các con, đó là phúc phần của nó. Phép màu đến từ thầy cô, bạn bè, đồng nghiệp & học trò, đó đều là may mắn của nó, vì nghiệm ra, cho đến khi nó nhận được những phép màu đó nó chưa có ý thức cho đi, chưa có ý thức gieo nhân lành....
Nó đã từng nói: Ba mẹ chính là phép màu đầu tiên, giá trị nhất, mãnh liệt & bền vững nhất, chảy trong nó đến tận bây giờ. Có khi Ba Mẹ trực tiếp mang phép màu đến, nhưng có khi là gửi gắm truyền dẫn qua anh chị em của nó. Nó là thứ giữa,...
Khi đưa ra lời dạy giao tiếp, các cụ xưa cũng đặc biệt lưu ý về sức tàn phá, huỷ diệt của ngôn từ. "Lời nói đọi máu" là một cụm từ đầy sức nặng, lột tả chân thực sự tàn khốc của những lời nói độc địa....
Đọc 59 bài thơ của Trương Minh Hiếu trong tập “Đi qua mỗi ngày tôi”, tập thơ còn “nóng” sắc độ mùa hè 2025, sẽ không khó để tìm thấy một dòng chảy lúc thầm lặng, khi mạnh mẽ cồn cào xuyên suốt trình tập; đó là cảm thức tình quê ngân lên trong trái tim người viết. Nói vậy, bởi những bài thơ của vỉa......
Có những phép màu mang cơ hội đến, có những phép màu mang quý nhân đến. Trong khoảng 3 năm 1995 - 1998, nó có được cả hai loại phép màu đó. Cơ hội chủ yếu do nó chủ động tìm đến, tạo ra thiên thời, địa lợi, nhân hòa cho mình. Còn quý nhân thì cứ tự nhiên xuất hiện, đúng nơi, đúng lúc....
Rồi chuyện nhà của Ba Mẹ, truyện trường nó với những đồng nghiệp ở quê, truyện nó học thạc sĩ, truyện lũ trẻ con thích nghi thế nào khi lên Hà Nội, nhiều nhất là câu chuyện về hai bé sinh đôi khi sang ở với Bố....
Đọc thông báo về chuyến đi Quảng Bình trên nhóm riêng của Nhà Búp, nó cứ lần lữa, lần lữa, rồi tặc lưỡi: - Hẹn các Búp dịp khác nhé! Buông lời xong, tưởng là sẽ nhẹ, ai ngờ lại thấy nặng lòng hơn....
Dưỡng khí (養気/양기): Nuôi dưỡng khí chất, tinh thần. Người có khí chất thì làm chủ bản thân, đứng vững giữa trời đất. Dưỡng khí là không nói lời vô ích, không tàng chứa cảm xúc tiêu cực, không đầu tư cho mối quan hệ vô nghĩa....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



