
- Sáng tác mới

mình rủ rê nhau về ngày cũ đi em gió giật mái tranh, lóng ngóng đôi tay bụm ánh lửa đèn. dầu không đủ ngậm ngùi cùng trang thư dang dở
tờ giấy mỏng manh em đưa hôm bữa nhập nhèm xanh,xanh màu mực Cửu Long ....
Phủ Lý, đêm về anh nhớ chăng Ngày xưa thao thức đón hoa Quỳnh Bên nhành Dao ấy, đêm đông lạnh Nghe tiếng tàu đêm chợt nhớ nhà...
Nó chọn viết tản mạn về học trò, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam và cũng là dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường THPT Nguyễn Đức Cảnh nơi nó đã có khoảng thời gian cống hiến tuyệt vời với vai trò Nhà giáo. Trường thành lập năm 1985, nó về trường năm 1986...
Huyền Tâm học ngoại giao, chị làm ở Bộ Ngoại giao, nên trong cuộc sống, chị minh triết và mạch lạc, giao tiếp chừng mực và “Phải phép”, nhưng trong thơ dường như lại là người khác....
Cơn gió đông gầm gừ trong cô quạnh. Chao đảo lưng trời...giá lạnh đơn côi Hỏi mùa Thu...Sao nỡ bỏ đi rồi..? Mà Đông lạnh bỗng liên hồi run rẩy! Mặt trời làm ngơ...chẳng thèm thức dậy!...
Về bộ được 5 tháng, thì khai giảng năm học mới 1998 – 1999, năm học đầu tiên nó ở Bộ. Tối 4.9, giống như 12 năm qua, nó háo hức lựa chiếc áo dài đẹp nhất, là kĩ càng cả áo, quần, cẩn thận luồn vào 2 cái mắc áo, treo lên 2 chiếc đinh tường, một chiếc treo quần, một chiếc treo áo để không bị nhàu; là......
Đông lạnh lùng em nhặt nhạnh câu thơ, Từng sợi mảnh kết thành manh áo ấm ! Bởi em biết...đang là mùa rét đậm, Sống xa nhà..lạnh lắm phải không anh..?.. Xa vòng tay em bé bỏng,chân thành,...
Thu còn lãng đãng cuối trời Vàng hơn để lá vàng rơi. Chuyển mùa Ngập ngừng về lại lối xưa Giật mình một tiếng gà trưa lạc chiều....
Đương nhiên là em biết, chỉ cần nói đến “mảnh da báo”, lập tức chàng sẽ liên tưởng ngay tới “mảnh da lừa” của ông nhà văn cổ điển vĩ đại Balzac của nước Pháp. Thậm chí chàng còn nghĩ là em đã nhớ… nhầm tên tác phẩm nữa kia...
Về Bộ được 1-2 tuần thì nó thấy có lịch: Họp bàn về Hội nghị dạy học phân ban ở Trung học phổ thông. Trên lịch, ghi rõ: Thời gian, địa điểm, thành phần. Hội thảo do Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển Chủ trì, có sự tham gia của các Thứ trưởng, các lãnh đạo Vụ, Viện, Nhà Xuất bản, Công ty...
Nếu có dịp nào mời bạn về thăm Bạn hãy cùng ta ghé qua trường cũ Thăm lại trường xưa, màu rêu phong vẫn giữ Với mảnh sân trường phủ kín lá bàng rơi Nếu có một lần bạn về lại bên đời...
Còn lại gì cho em Tháng Mười rã rời giọt khóc Sấm sét ầm ào gió gào lộng óc Ngút trời bạc phếch màn mưa. Đâu rồi chùm lộc vừng trước ngõ đung đưa Xa lắc nẻo về ngợi ngời hoa nắng Khoảng trời hiền hiển vầng mây áo trắng...
Tôi may mắn được đọc tập “Hà Nội ngày con xa” từ lúc còn là bản thảo, đang trong hành trình trở thành tập sách mới của Nguyễn Thị Toán. Tác giả thân quen nên có thể dễ đồng cảm, dễ hiểu hơn chăng? Vâng, đúng đó là một “lợi thế” của người đọc....
Nguyễn Diệu Liên - cô giáo dạy toán đa tài, thơ Liên yêu thương như người vậy. Trong bút nhóm Nhà Búp - ai cũng đam mê sáng tác văn chương nghệ thuật từ thuở ấu thơ, Nguyễn Diệu Liên là một gương mặt thơ xinh xắn dễ thương và rất đỗi ân tình....
Tôi thích quan niệm: “Thơ là nơi trú ẩn của những điều tưởng đã mất, là vùng đất âm thầm cất giữ linh hồn của thời gian” (Paul Éluard). Nơi ấy quả là sâu sắc khi ta hiểu rằng trong thế giới hiện đại - nơi tốc độ và thực dụng lấn áp những chiều sâu lặng lẽ của cảm xúc - thơ ca hơn bao giờ hết...
“Người ơi người ở đừng về, Người ơi người ở ....” Giọng hát cao vút cất lên phía sau, chỗ cầu ao lót gạch. Giữa hồ, những bông súng tím ngả nghiêng như đang mơ màng ngủ. Trăng đêm rằm sáng trong như lụa......
Đọc 59 bài thơ của Trương Minh Hiếu trong tập “Đi qua mỗi ngày tôi”, tập thơ còn “nóng” sắc độ mùa hè 2025, sẽ không khó để tìm thấy một dòng chảy lúc thầm lặng, khi mạnh mẽ cồn cào xuyên suốt trình tập; đó là cảm thức tình quê ngân lên trong trái tim người viết. Nói vậy, bởi những bài thơ của vỉa......
Làm sao về lại ngày xưa Tuổi thơ một thời nhung nhớ Những ngày vui chơi với cỏ Chăn trâu đuổi bướm tối ngày Những ngày bên bạn trèo cây
Nhảy ùm xuống sông ta tắm...
“Ru mình” là tập thơ thứ ba của tác giả Trương Minh Hiếu. Đọc cả tập thơ sẽ thấy đây là cuộc đối thoại nội tâm vang lên day dứt, trăn trở của nhà thơ ở nhiều không gian, thời gian. Anh như bới tìm những quá vãng, như cố níu kéo lại chúng bằng trái tim đa cảm của mình:...
Trăng rằm rơi xuống sông sâu Có người đi mãi, để sầu cho ai Người đi tận cuối sông dài Để người bên bến cắm sào chờ trông Chờ ai năm vụ trầu không...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



