
- Sáng tác mới

Suy tưởng
Gieo câu thơ xuống cánh đồng Nở bông cúc hồng rồi bông cúc tím Em có hái không? Thời gian hoá đá Tóc bạc rồi mắt vẫn trong veo Ta vẫn khắc hình em vào đó
Đi tìm câu hát
Đi tìm câu hát “Người ơi...” Gặp ngày xưa đứng bên đồi Hội Lim Đã bao sao rụng trăng chìm Mà câu hát trẻ suốt nghìn năm qua Người về... bỏ lại câu ca Dẫu là đá cũng hoá ra hữu tình
Gối mộc miên
hoa gạo đỏ nơi nào làng hay phố, cây đa hay bến nước tháng giêng qua nhanh, tháng hai thoáng chốc bỗng chốc đà diệu vợi bấy nhiêu xuân chẳng nhớ mình một sớm gió phân vân ngọn tầm xuân chập chờn nụ biếc
Từ mầm non thi ca đến những sóng ngầm suy tư
Trong dòng chảy thơ Việt Nam đương đại, có những giọng thơ chọn cách cất lên bằng âm điệu trầm lắng, không phô trương, không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu thẳm. Thơ của Bùi Lan Anh là một trường hợp như vậy. Từ những bài thơ đầu đời viết khi còn là một thiếu nữ tham gia trại sáng tác văn học thiếu nhi Búp Trên Cành
Ngoài cửa sổ
Ngoài cửa sổ có cây bàng lá đỏ Có tháng ba khấp khởi lên đường Ngoài cửa sổ bầu trời màu khói nhạt Gió lam chiều bảng lảng đến rồi đi Ngoài cửa sổ bóng hoàng hôn thắc thỏm
Nói cùng cha
Khói hương trắng trở vành sương trắng Trở bao mùa Yên Bái thuở hồng hoang Bóc vỏ Giới Phiên, Minh Quân, Âu Lâu, Phúc Lộc... Hạt nảy mầm cha ươm từ phấn bụi Từ bảng đen nở những ánh người
Một nửa
một nửa vầng trăng nghiêng lẩn vào trong đáy mắt ai ngồi đó thẫn thờ tiếc mùa đông vừa mất nửa ở phía chân trời nửa trong những chơi vơi cánh buồm nào ra khơi biết có ngày trở lại



