
- Sáng tác mới

Chợt nghĩ với Loa Kèn
Nương theo làn hương trên phố Hoa loa kèn như dắt tôi đi Về phía mùa hạ nồng nàn... Tôi chợt gặp hoa giữa những bạt ngàn Những sắc màu Của nửa xuân nửa hạ
Ánh nắng cuối ngày
Nẻo đường nào cũng đến đích thôi em Ta chạm trước em đừng ganh tị nhé Chiếc lá khô rơi vào đêm nhè nhẹ Chẳng thể làm giấc ngủ phải ngăn đôi...
Nụ hôn xa...
Giữa nụ hôn ta gửi đến cho nhau Gió chen ngang em nghiêng đầu bẽn lẽn Nụ hôn xa thay cho lần lỗi hẹn Tháng Tư này em không đến nghe anh...
Hái tầm xuân
Thanh minh đi hái tầm xuân Nào hay vướng nửa lưng quần cỏ may Để rồi lại chợt tỉnh chợt say Tầm xuân không hái, cỏ may mang về
Cô quân phấn đấu
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán: 고군분투(孤軍奮鬪 - cô quân phấn đấu). Ở đây, cô - cô độc, quân - binh lính, phấn - ráng sức, đấu - chiến đấu. Câu này có nghĩa là 1 đội quân đang gắng sức chiến đấu đơn độc, không có chi viện
Cái bình thức tỉnh
Một ngày kia, Khổng Tử đến tham quan một ngôi miếu cổ của nước Chu và thấy một cái bình. Khổng Tử hỏi người trông coi miếu: “Đây là bình gì?” Người coi miếu đáp: “Đây là bình dùng để tự thức tỉnh bản thân.”
Người làm ta lưu luyến
Người ta cần gặp luôn là người làm ta lưu luyến. Đôi khi ta nên gặp người đó, người mà dù họ ở cạnh ta, hay ở xa ta, ta vẫn nhớ họ không nguôi, không dứt. Nhớ mà không được gặp, sẽ thấy chán như đời đầy u ám.



