
- Sáng tác mới

Trở về chốn cũ
Ba mươi năm rồi, ta trở về chốn cũ Nơi ta sinh ra, tấm áo cũ rách sờn Còn đâu nữa, cây cầu ao giữa xóm Hàng phi lao vi vu hát đêm hè Một con đường uốn khúc, những rặng tre Xanh xanh ngắt, dọc theo dòng sông nhỏ
Nhìn em bé ngủ
Nhìn em bé ngủ Khoảng trời bình yên Miệng em chúm chím Sáng tươi một miền Nhìn em bé ngủ Như là thần tiên. Bàn tay e ấp Vầng trăng dịu hiền.
Cô bé bị ghét bỏ
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi.
Tự sự sinh viên nghèo
Cũng giống ai mình là một sinh viên Chỉ khác nỗi nghèo hơn chấy rận Cắm đầu học để nuôi hy vọng Ra trường thoát hai chữ nhà quê
Ta lại cạn ly
Thôi nào, ta lại cạn ly Chối từ còn có nghĩa gì nữa đâu Giếng thì cạn quá đáy sâu Hoa thơm thì cũng từ lâu phai tàn Tay chưa nâng kịp phím đàn Câu thương đã dứt, lời than đã lìa
Tháng Ba đến muộn
Anh đến sớm còn tháng Ba về muộn nghe mùa xuân thảng thốt nhịp thời gian. Con én bay lên ngàn hoa xoan rơi về đất con ve sầu lột xác bản vĩ cầm tiễn biệt tháng Ba
Bông sen đầu mùa hạ
- Ê! Lan ơi! Mới sáng bảnh mắt thằng Thành đã í ới gọi cái Lan. Vừa gọi Thành vừa lách giậu chui sang. Nó khoe: - Tao vừa thấy nụ sen nở đẹp cực kỳ. Đây là bông sen đầu tiên nở khi hè về tới. Chúng mình đến xem nhé! - Ừ…



