
- Sáng tác mới

Trường xưa
Sau bao năm, ta trở về chốn cũ Mái trường xưa lặng lẽ giữa hàng cây Tiếng ve gọi vọng về từ ký ức Như chưa từng xa cách tháng năm dài Bạn cũ đó, tóc pha màu mây trắng Nụ cười quen vẫn vẹn nghĩa thầy-trò
Vài điều tâm sự
Ngày xưa nuôi con lớn Mình vất vả vô cùng! Giờ xem con nuôi cháu Cũng một mẫu số chung! "Sinh voi, ắt sinh cỏ" Các cụ dạy muôn đời ! Nhưng cỏ ngày một hiếm Chỉ toàn người là người...
Sự tích vỗ tay hoan hô
Ngày xưa, ngày xưa lắm Khi trò chuyện với nhau Nhìn nhiều mà ít nói Niềm vui thường qua mau. Thấy điều hay, việc đẹp Lòng ai cũng rộn ràng Không biết cách bày tỏ Cũng thấy… khô như rang.
Nghĩ về tình yêu
tình yêu không là ngọn gió, gió đến rồi lại bay đi, một gợn buồn xanh trên cỏ, bước chân của gió thầm thì tình yêu không là giọt nắng
Kỷ niệm (2)
Kỷ niệm là cây đàn bỏ quên Bao sợi dây đàn bụi thời gian che phủ Nửa đêm chợt cây đàn ngân đến vỡ Có một vì sao rơi xuống tự Ngân hà. Những mảnh vỡ cây đàn lấp đầy giếng lãng quên
Nghe tin bạn ngã trên núi Thiên Nhẫn
Núi cao thì gió lạnh nhiều Nửa đêm mưa đến ra điều hỏi thăm Đốt lửa sưởi cho trăm năm Kệ ma quỷ đến chằm chằm nhìn ta Nướng khoai chín để mời ma
Vì em vẫn nghĩ
những ngày đã qua như lá về cội đất ôm vào lòng bao nhiêu diệp lục những ngày chưa tới như chùm sao xa vụt qua bên đời vụt rơi biển khơi những ngày thật vui những ngày thật buồn



