
- Sáng tác mới

Kỷ niệm (2)
Kỷ niệm là cây đàn bỏ quên Bao sợi dây đàn bụi thời gian che phủ Nửa đêm chợt cây đàn ngân đến vỡ Có một vì sao rơi xuống tự Ngân hà. Những mảnh vỡ cây đàn lấp đầy giếng lãng quên
Nghe tin bạn ngã trên núi Thiên Nhẫn
Núi cao thì gió lạnh nhiều Nửa đêm mưa đến ra điều hỏi thăm Đốt lửa sưởi cho trăm năm Kệ ma quỷ đến chằm chằm nhìn ta Nướng khoai chín để mời ma
Vì em vẫn nghĩ
những ngày đã qua như lá về cội đất ôm vào lòng bao nhiêu diệp lục những ngày chưa tới như chùm sao xa vụt qua bên đời vụt rơi biển khơi những ngày thật vui những ngày thật buồn
Vô cùng
Tú à, anh đã về đây Nào hay cỏ đã xanh đầy mộ em thế mà các bạn hằng đêm Trong mơ thường vẫn cùng em chuyện trò... Bây giờ thạch thảo ra hoa Em còn thảng thốt như là ngày xưa?
Thiên tài (I)
Như mặt trời giữa ngày chang chói nhất góc tối tăm nào tia nắng cũng bừng lên như sắc hoa chỉ riêng mình hương sắc nhưng lại thơm cho khắp nẻo cây vườn
Gió
Gió đập bờ tre Gió đè bụi ruối Gió đi đâu vội Mà ngã trên cành? Gió qua đồng xanh Đem cơn mưa tới Em nhìn gió thổi Vui mùa trồng cây.
Trăng và sao
Mặt trăng là vành nón trắng Mỗi buổi chiều muộn tan trường Các bạn đợi vầng trăng ấy Đi về lối ngõ mờ sương Ngôi sao như chiếc đèn nhỏ Ai treo lên tận trời xanh



