
- Sáng tác

Đồng dao khát vọng
Tình hận tình thương Cơn bão qua đường Bờ tre gãy gập Có người chân đất Đi tìm ước mơ Có ngôi sao khóc Biết mình sẽ mờ! Có tiếng trống cơm Xui bầy con xít
Bà tôi
Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn Gốc cau chum vỡ vại hàn Nước mưa trong vắt mát làn men nâu Rơm vừa một nắm theo nhau Mang thơm tươi đến khỏi sầu sân phơi
Khúc lũ
đàn ngựa dữ đạp cối nước thượng nguồn cơn thịnh nộ trắng xóa từng mảng rừng tróc lở vai núi vỡ òa. đổ xuống vực sâu
Chia xa một kỷ niệm
Mình về nhé Anh Nắng đang tắt Những con sóng lẫn vào đêm sẫm Thành phố bên sông mờ xa vời vợi Lặng yên như chìm vào giấc mơ. Mình về nhé
Lời hát từ dòng sông
Em níu hoàng hôn vội tắt thắp sao trời từ vệt nắng sót chân mây gieo vào đêm câu thơ vụng dại chất chứa cả một miền yêu. Anh thôi tiếc tháng ngày qua
Nói Với Con
Mẹ dắt con đi dọc Việt Nam, quê hương mình Nơi những con sóng ngày đêm khắc khoải vỗ bờ đất Mẹ Nơi hàng dừa xanh biếc lá, vi vút gió ngàn xưa Nơi từng miếng đất, từng hòn sỏi thấm đẫm máu, mồ hôi cha ông ta nhiều thế kỷ.
Tuổi tác có đáng sợ?
Ai rồi cũng đến lúc già Mắt mờ, chân chậm ấy là hiển nhiên Cho dù lắm bạc, nhiều tiền Cho dù có được thuốc tiên, lộc trời Đã là quy luật con người



