
- Sáng tác

Viết và xóa
Gió viết trăm năm lặng lẽ Bờ cát trắng cố nâng niu Sóng xóa chỉ trong khoảnh khắc Còn - mất ? Nói chi cho nhiều … Người viết một đời nung nấu Chữ bò qua giấy muốn phi Thờ ơ - lạnh lùng hơn sóng
Thợ điêu khắc
Búa là bao khát vọng Đục là mấy buồn vui Chạm khắc một nụ cười Xấu xí của riêng tôi Chim lạ tiếng hót rụng rơi Bao nhiêu trong trắng lên trời làm mây Thôi chạm giọt nước mắt này Thành bông hoa ngọc cho ngày em xa
Không đề
Cây chiều đậu xuống một đoá thắm hai đoá phai phép ẩn dụ trôi trên những chỉ tay thắm từng cánh phai từng cánh mặt trời đương rời đi
Ngẫu hứng
Trăm năm, cũng đôi lần Khoác tạp dề vào bếp Nào thì băm thì chặt Rồi thì nấu và xào Cứ vừa dao là chặt Chẳng cần thớ dọc ngang Luộc là nước không muối
Ngắm hoa quỳnh nở trong đêm
Phủ Lý, đêm về anh nhớ chăng Ngày xưa thao thức đón hoa Quỳnh Bên nhành Dao ấy, đêm đông lạnh Nghe tiếng tàu đêm chợt nhớ nhà
Bài thơ cho em
Bài thơ này anh viết tặng cho em, Dẫu thời gian là liều thuốc lãng quên. Sẽ xoá vội những nỗi niềm xưa cũ... Nhưng con tim vẫn cứ hoài nhắc nhở, Câu hẹn thề còn dang dở hôm nao...?
Ta bay
Nhớ anh quá! Cuốn sổ dày anh tặng giấy đã vàng, mực vẫn hằn khao khát những khát khao em cất vào trong ngực giấu cuộc đời trôi như thác nước Sáng nay, một chủ nhật trắng mờ sương giá buốt



