
- Sáng tác

Ra biển mùa đông
Một mình ra biển mùa đông Chỉ toàn gặp bến không chồng… bơ vơ Thuyền say ngủ gục trên bờ Nhà cao xám mặt, hàng dừa so vai Đi tìm lại dấu chân ai Mười năm.. cong mảnh trai rơi… trong lòng
Chiều cuối năm
Rút 365 sợi vui buồn dệt tấm thảm căng phồng bão lũ Có sợi buồn mưa giông lạnh nỗi niềm rạn vỡ Có sợi vui thế kỉ vươn mình Có sợi âu lo nhọc nhằn cơm áo.Nhuộm bằng hoàng hôn của bạn của mình
Năm cũ giờ ở đâu
Năm cũ giờ nơi đâu chiều dâng sương khói mãi giọt xuân nào tê tái màu son bờ môi xưa năm cũ bên song thưa trầu cay têm vôi trắng xôi nếp cái hoa vàng trầm thơm về xa vắng
Về một buổi sáng yên tĩnh
cửa mở chỉ những con đường thức giấc dăm ba bức tường hoen nắng mái ngói còn thơm hương đêm nắng lan trên những ngọn cây lá vàng mùa thu đâu đây
Một sớm thanh thuần
tan loãng hơi sương thoáng một cánh cò dưới lớp cỏ xanh cọng rơm nằm yên lặng một sớm thanh thuần… lùi lại phía thung xa con dốc thôi miên đường chỉ tay trên vách núi vạt nắng màu lam
Ước hẹn thuở đầu xanh
"Có một vùng trời âu yếm của riêng ta Dẫu là xa, dẫu là không gặp lại Kỷ niệm đã đằm sâu tiềm thức Một tiếng chuông reo một ánh mai rực hồng khe cửa
Đón Tết Tây
Mồng Một đầu năm đón Tết Tây Vui đàn em nhỏ má hây hây Đào hoa chúm chím chờ Xuân tới Mời bạn cùng nâng chén rượu đầy



