- Tản Văn
Nghịch lý của trưởng thành
Thứ sáu - 04/04/2025 18:30
(Ảnh: Bích Nga)
NGHỊCH LÝ CỦA TRƯỞNG THÀNH
(Thương tặng các bạn trẻ)
Khi còn nhỏ, tôi luôn mong mình lớn thật nhanh. Tôi nghĩ rằng trở thành người lớn đồng nghĩa với việc có quyền tự quyết định mọi thứ, không phải nghe lời răn dạy, không bị ép làm bài tập hay đi ngủ sớm. Người lớn có thể đi đâu tùy thích, ăn gì tùy ý, làm điều mình muốn mà chẳng ai ngăn cấm. Khi ấy, trưởng thành dường như là một vùng đất tự do và đầy hứa hẹn.
Thế nhưng, khi thực sự lớn lên, tôi mới hiểu rằng trưởng thành không đơn thuần chỉ là tự do, mà còn là trách nhiệm, áp lực và cả những nỗi cô đơn. Không còn ai nhắc nhở tôi phải làm gì, nhưng cũng không còn ai đứng ra gánh vác giúp tôi khi gặp khó khăn. Không còn những giấc ngủ trưa êm đềm của tuổi thơ, thay vào đó là những đêm trằn trọc lo lắng về tương lai. Không còn những buổi chiều vô tư rong chơi, thay vào đó là hàng loạt kế hoạch, công việc và những lo toan cơm áo gạo tiền.
Giờ đây, tôi lại thèm được trở về làm một đứa trẻ—vô tư, hồn nhiên, chỉ cần khóc là sẽ có người dỗ dành, chỉ cần mệt là có thể gục vào vòng tay ai đó mà ngủ quên. Tôi ước giá như ngày bé mình biết trân trọng những năm tháng ấy hơn, giá như tôi hiểu rằng lớn lên không chỉ là có thêm quyền lợi mà còn là gánh nặng trách nhiệm.
Nhưng dù muốn hay không, thời gian vẫn cứ trôi. Trưởng thành là một chuyến đi không có vé khứ hồi. Và có lẽ, điều tốt nhất tôi có thể làm là học cách dung hòa—giữ trong mình một phần hồn nhiên của tuổi thơ để làm dịu đi những mệt mỏi của người lớn.
Nguyễn Diệu Liên