
- Tản Văn

Em mãi chờ anh anh biết không?
“Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn quá mẹ nhỉ!” Nó cười tít mắt, tưởng tượng vu vơ ở chân trời nào chả rõ. Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu lâu lại ngẩng lên nhìn bà,
Vầng trăng cổ tích
Những cây cau chụm vào nhau, cao vút, dường như chúng muốn ôm trăng. Trăng rằm đẹp bình yên. Cảnh như bao đêm hè ở quê với ông bà. Hiên cao mấy bậc. Sân gạch vuông rộng. Vầng trăng thuở ấy thơm mùi khoai bở căng vỏ, ông vừa xếp ra đĩa; thơm hương mít
Hoa dại
Có một điều đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu là tại sao người ta lại gọi những bông hoa mọc ven đường là hoa dại. Hồi còn bé tí xíu, tôi đâu biết phân biệt hoa hồng, hoa cúc hay hoa lan.
Thư gửi cha
Cha yêu kính của con! Khi con viết những dòng thư này để gửi cha thì cha đã đang ở một miền xa vời vợi. Nhưng con tin rằng, cha vẫn đọc được lá thư này. Con nghĩ gì, viết gì, cha đều đọc được. Vì cha là cha của con.
Cúc Họa Mi của tôi
Nhớ buổi chiều mùa đông năm 2019, khi tôi ra Hà Nội nhận giải thưởng lần thứ hai của Ủy ban toàn quốc các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam, lần đầu tôi gặp Diệu Liên. Tôi vui mừng nhận ngay ra em giữa khuôn viên khách sạn La Thành đông đúc các văn nhân thi nhân đến từ mọi miền đất nước.
Khẽ chạm vào mùa thu
Một sáng thu Hà Nội, trong những ngày nghỉ lễ Quốc khánh, nhóm Búp chúng tôi thật vinh hạnh khi được nhà thơ Hồng Thanh Quang – một đàn anh nổi tiếng trên văn đàn – thân tình mời về tệ xá tuyệt đẹp của anh.
Hoa xương rồng
Trước cửa chung cư nhà mình đang ở có một khoảnh đất nhỏ. Chẳng có gì đặc biệt. Vốn là cát với đất, sau người ta rải sỏi lên, trồng vào đó mấy bụi xương rồng. Chúng cứ lặng lẽ lớn lên, xù xì, gai góc. Ngày ngày đi qua cũng chẳng để ý.



