
- Tản Văn

Con vờ
Buổi sớm hai đứa ngồi uống cà phê bên sông Hồng. Dưới mép nước một số ngư dân đang chao vợt bắt vờ. Thấy thế bạn hỏi họ bắt cá à anh. Mình nói không phải cá mà là bắt vờ. Bạn nhớn mày hỏi vờ là con gì. Mình xuống xem được không.
Chạnh lòng lại nhớ...
Trẻ con bây giờ nhiều đứa nó cứ lạnh lùng, vô cảm kiểu gì ấy. Gặp hàng xóm láng giềng, anh em họ hàng hay bạn bè của ông bà, bố mẹ mặt nó lạnh như kem, không có tí cảm xúc nào.
Viết cho một ngày trời không có nắng
Có những ngày bầu trời như khoác lên mình một tấm áo màu xám bạc. Mây thấp, gió lạnh len qua khung cửa, những hàng cây ngoài phố đứng im lặng trong màn sương mỏng. Mọi thứ dường như chậm lại, và lòng người cũng bất giác trùng xuống theo tiết trời u ám.
Sự lựa chọn
Hà Nội ồn ào và chật chội quá rồi. Ở vùng ven đô như nhà mình đi cả xóm cũng chẳng thấy mấy bóng cây xanh. Cứ nắng chang chang, chỗ nào cũng tường gạch, chỗ nào cũng bê tông. Nhà không có vườn, không cây xanh nhiều hơn nhà có sân, có vườn.
Tuổi 50
50 tuổi là già rồi còn gì. Nhưng 50 cũng có nhiều cái hay. Con thì đã trưởng thành, không phải chăm sóc, không phải nuôi. Có người đã bắt đầu được nhờ con.
Vẻ đẹp tự nhiên
Có một vấn đề phụ nữ luôn cần biết, đó là nhận ra vẻ đẹp của bản thân và tập trung vào đó. Có những bạn gái, do bị chê bai từ nhỏ hoặc thường xuyên nghe ai đó nói là mình không đẹp,
Vài nét ở Tân Hòa
Chúng tôi đi trên đường Tân Hòa (Vũ Thư), lòng rạo rực vì những âm thanh và hương vị của ngày mùa: mùi lúa chín, mùi rơm rạ thơm nồng vây quyện. Trong âm thanh náo nức, rộn rã của tiếng máy rê, máy tuốt lúa, của tiếng nói, tiếng cười



