
- Tản Văn

Thời gian và những điều không thể quên
Thời gian là kẻ lữ hành cẩn thận, luôn chu toàn trong từng bước đi. Nó mang theo tất cả, gói ghém quá khứ vào một miền xa khuất, xóa sạch dấu chân mình trên những con đường đã qua.
Vầng trăng của em
Giữa hành trình mờ sương đi tìm con chữ, em đã nhiều lần tưởng mình lạc lối, đã bao lần trắc trở. Em vốn không phải là một người xuất sắc, chỉ là một đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác - tự ti, thất vọng và nhiều lúc hụt hẫng về bản thân.
Chim cu gáy
Mình tá túc ở tầng ba nhà khách tỉnh ủy đã mấy hôm. Mùa mưa suốt ngày đêm trời tầm tã. Cả ngày đi làm việc chỉ tối mình mới về phòng ngủ.
Vit bầu
Cò Bé nuôi một chú vịt bầu. Lông chú trắng muốt. Đôi mắt tròn vo bao giờ cũng ngó nghiêng dò ý Cò Bé. Dáng chú bệ vệ đi lại lạch bạch ộ ệ rất ngộ nghĩnh.
Trầm tích 70 năm, Lê Quý Đôn - trường em
Buổi sáng mùa thu 2025, nhận tin nhắn từ bạn học và Ban Liên lạc nhà trường: “Bạn đại diện khóa mình viết một bài tri ân Thầy Cô nhân kỷ niệm 70 năm thành lập trường nhé!”
Nguồn cội
Làng Thắng, gốc gác xưa, từ thuở Vua Gia Long cho lập “Địa bạ cổ” huyện Vĩnh Bảo (1805,) tên “Làng Đắc Thắng” có lẽ, cũng tồn tại hàng nửa thế kỷ, chả ít. “Đắc Thắng” thuộc đất Trang Thanh Xuyên xưa, nay là Giang Biên, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. (Rồi, hình như, sắp tới đây,
Cô bé và cây xà cừ
Chao ôi! Trời nóng quá! Quanh người tôi như chỗ nào cũng có lửa. Ngoài kia, hàng xà cừ non mới trồng cúi đầu đứng im phăng phắc. Buổi trưa hè yên tĩnh mênh mông, chỉ còn nghe thấy tiếng ve ngân ra rả trong những bụi cây rậm.



