
- Tản Văn

Giao thừa đấy ư? Nhạt toẹt!
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả.
Tự do của mây và núi
Tự do có khi không phải là bay đi thật xa, mà là được là chính mình trong hình hài mình chọn. Mây tự do vì mây trôi, vì mây không buộc mình vào một dáng hình cố định. Mây đổi sắc theo nắng sớm, theo chiều tà, theo cả những cơn gió vô tình lướt qua bầu trời rộng lớn
Gặp lại mùa xuân xa lắc
Nhiều năm nay mình ở trong vòng tay nhiệt đới. Nắng, nóng, những cơn mưa rào, và gió ào ạt. Quanh mình là biển ấm và những rừng dừa, hoa giấy rực rỡ và hoa thiên điểu vươn cánh quanh năm.
Hai sắc xanh dịu dàng
Biển và lá, cả hai cùng khoác lên mình màu xanh, nhưng lại thì thầm những câu chuyện rất khác. Màu xanh của biển là một nỗi dịu dàng mênh mang. Đó là sắc xanh trải dài đến tận chân trời, vừa sâu thẳm vừa bao dung, như ôm trọn những ước mơ chưa kịp gọi tên.
Người truyền ngọn lửa ước mơ
Đã hai mươi sáu năm trôi qua, kể từ khi tôi bước chân vào ngôi trường của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió - Trường cấp 2,3 Ngô Gia Tự, Eakar, Đắc Lắc, nhưng những kỉ niệm về ngôi trường ấy cùng với thầy cô và các bạn của tôi thì mãi mãi như mới hôm qua.
Nhật ký trại hè
Tôi đến dự sáng tác “Búp trên cành” năm đầu tiên với vẻ đầy bỡ ngỡ - cái bỡ ngỡ tuổi mới lớn – như người ta vẫn gọi. Dù sao tôi cũng chuẩn bị làm học sinh phổ thông trung học rồi mà. Trại hè bé xíu của chúng tôi đã tề tựu đông đủ các bạn trong tỉnh.
Bếp xưa
Rét rét thế này cả nhà nhớ nhất điều gì? Tôi thì nhớ bếp nhất - bếp xưa nồng đượm mùi khói, thơm mùi khoai nướng, mùi cơm nóng… Lép bép tiếng củi lửa, tiếng gừ gừ quen thuộc của chú mèo lười biếng hễ thấy lửa là



