
- Tản Văn

Tự do của mây và núi
Chủ nhật - 08/02/2026 16:26

TỰ DO CỦA MÂY VÀ NÚI
( Nguyễn Diệu Liên)
Tự do có khi không phải là bay đi thật xa, mà là được là chính mình trong hình hài mình chọn. Mây tự do vì mây trôi, vì mây không buộc mình vào một dáng hình cố định. Mây đổi sắc theo nắng sớm, theo chiều tà, theo cả những cơn gió vô tình lướt qua bầu trời rộng lớn. Mỗi giờ, mây là một gương mặt khác, mong manh và tạm bợ, như những cảm xúc của con người giữa dòng đời biến động.
Nhưng núi cũng tự do, theo một cách rất khác. Núi đứng yên, lặng lẽ và trầm mặc. Không chạy theo gió, không đổi mình theo thời gian ngắn ngủi. Núi xanh qua bốn mùa, xanh cả khi mưa dầm ướt lối, xanh cả khi nắng gắt cháy da. Sự tự do của núi là tự do được kiên định, được trung thành với bản thể sâu thẳm của mình, mặc cho thời gian và ngoại cảnh bào mòn.
Giữa mây và núi, tự do hiện lên với hai dáng hình đối lập mà bổ sung cho nhau. Một bên là biến đổi, là dịch chuyển, là khát khao không ngừng. Một bên là bền bỉ, là tĩnh tại, là bình yên đến sâu thẳm. Con người cũng vậy, có lúc muốn như mây để được bay đi, để thử thách và khám phá; có lúc lại ước mình như núi, đứng vững giữa đời, giữ cho lòng một màu xanh không phai. Có lẽ, tự do đẹp nhất là khi ta hiểu mình thuộc về mây hay núi hoặc là học cách mang cả hai trong tim mình.



