
- Thể ký

Hành trình đến với ước mơ
Thứ tư - 11/03/2026 16:34

(Ảnh: Nguyễn Bảo Anh)
HÀNH TRÌNH ĐẾN VỚI ƯỚC MƠ
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện. Tôi đi từ Nhi Đồng 2 đến Nhi Đồng 1, qua bệnh viện Hạnh Phúc rồi lại trở về Nhi Đồng 2. Khoảng thời gian một tháng đầu chỉ đi lại để thăm khám và tiểu phẫu. Đến đầu tháng 8, tôi được chẩn đoán là bị u sợi thần kinh ở cổ, may mắn rằng nó chỉ là u lành tính, nhưng khá to bởi vì đã phát triển gần 10 năm từ khi tôi mổ vào năm mười chín tháng tuổi. Khối u ở cổ làm giọng nói tôi có phần kỳ quặc và nó khiến tôi không tài nào nói một cách to tiếng được. Mỗi khi ai đó chỉ vô tình hỏi về chất giọng của tôi, bởi vì họ tò mò? Hay là vì thấy kì lạ? tôi không rõ. Nhưng mỗi câu hỏi như vậy đều khiến tim tôi thắt lại, mặc dù tôi biết rằng họ không cố tình.
Sau khi chẩn đoán bị u sợi thần kinh ở cổ, tôi được chỉ định phải nhập viện gấp. Ở bệnh viện chẳng được như ở nhà, ở nhà tôi được nằm chăn ấm nệm êm, còn tại bệnh viện thì tôi phải ngủ đỡ trên chiếc ghế bố còn sót lại ở dọc hành lang khoa ung bướu, nhưng chẳng sao cả, tôi vẫn thấy thật ấm áp vì bên cạnh tôi là một người mẹ luôn hết sức chăm lo cho tôi từng ngày. Trải qua vài ngày nhập viện, đã có một sự việc xảy ra khiến tôi cảm thấy rằng bản thân như nhỏ lại thành em bé. Vào một buổi sáng tại bệnh viện, tôi được lệnh phải đi lấy ven để truyền nước biển, mẹ tôi đi trước còn tôi thì lầm lũi theo sau vì bản thân tôi vừa bị đánh thức vào sáng sớm nên tâm trạng rất khó chịu. Cô y tá lấy ven cho tôi nhìn mặt đã lớn tuổi nhưng cô luôn nở một nụ cười đằng sau lớp khẩu trang y tế, tay cô nhẹ nhàng tìm kiếm mạch máu trên mu bàn tay tôi, nhẹ đến nỗi một đứa vừa khó chịu vì bị đánh thức cũng cảm thấy tâm trạng dễ chịu hơn vì những cử động ấy. Vừa tìm kiếm cô vừa cất giọng lên, nói rằng: “Bảo Anh giờ lớn lên thành thiếu nữ rồi mẹ ha, không biết có còn nhớ cô không nữa”. Tôi đang ngẩng người ra vì cô y tá biết tên tôi, còn khó hiểu hơn nữa là cô hỏi tôi có nhớ cô không, mặc dù tôi còn chẳng biết cô là ai. Quay đầu sang nhìn mẹ mang theo ánh mắt “cầu cứu”, mẹ tôi cười thành tiếng và nói rằng: “Cô này hồi xưa chuyên gia chăm con giúp mẹ đấy, hồi đó một phần nhờ cô, bây giờ Bảo Anh trộm vía khỏe mạnh rồi cô ạ”. À! Thì ra cô là người ngày xửa ngày xưa tay bế tay bồng chăm tôi cùng mẹ, tôi biết ơn lắm, quay sang Cảm ơn cô một cách ngại ngùng. Cô biết ý nên gật đầu rồi nhẹ nhàng tiếp tục lấy ven cho tôi. Xong xuôi, cô dặn dò tôi đừng cử động mạnh và tặng tôi một cục kẹo coi như món quà sau gần 10 năm gặp lại.
Sau vài lần nhập viện rồi lại xuất viện, tôi được đón sinh nhật ở nhà cùng với hai người bạn thân năm đó là Thảo Ngân và Thủy Tiên. Lần gặp này có lẽ đến khi đi học lại tôi mới có thể nhìn thấy mặt tụi nó, tụi nó đến không chỉ để ăn sinh nhật mà còn là để gặp tôi ngày cuối cùng, truyền năng lượng tích cực giúp tôi quên đi mọi sợ sệt khi bước vào phòng mổ. Sau sinh nhật 2 ngày, tôi cùng ba mẹ đến bệnh viện, và chắc chắn rồi lần này tôi thực sự phải đối mặt với ca đại phẫu, nhưng không sao cả, tôi đã vượt qua nó một lần rồi vậy nên tâm lý tôi cũng khá ổn định khi vào phòng mổ. Người mổ chính cho tôi lần này là bác sĩ Trương Đình Khải – TS chuyên ngành ung bướu và là phó trưởng bộ môn ngoại nhi. Trước khi mổ, tôi phải nhịn ăn 8 tiếng và thực sự đói bụng khi bước vào một nơi lạnh lẽo – phòng phẫu thuật.
Sau nhiều giờ trôi, tôi đã thành công trong việc vượt qua cuộc đại phẫu lần này. Tiếp theo đó là tháng ngày tôi dưỡng bệnh hậu phẫu. Tôi nhớ rằng, năm đó Tết trung thu xảy ra vào đầu tháng 9, trùng hợp với khoảng thời gian tôi dưỡng bệnh tại bệnh viện. Nhưng đối với một đứa con nít như tôi mà nói: đón Tết trung thu tại bệnh viện thì thật sự chẳng vui vẻ gì mấy! Tôi chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể than thở với bố mẹ và hỏi dò xem tôi có thể ra ngoài chơi vào ngày Tết trung thu đó được hay không. Vì thương con, mẹ tôi đã đi hỏi bác sĩ của khoa, và chắc chắn rồi, câu trả lời là không. Ôi! Thật sự, tia hi vọng trong tôi đã tắt ngấm khi lời nói của bác sĩ như cơn gió vụt qua. Cuối cùng thì tôi chỉ có thể đón một cái Tết trung thu tại bệnh viện. Nhưng không sao cả, nghĩ đi nghĩ lại thì có lẽ tôi sẽ chỉ vui nếu được đón nhận những khoảnh khắc ấy cùng bố mẹ, trong bệnh viện cũng luôn có bố mẹ ở cạnh tôi, vậy nên chả có lý do gì khiến tôi phải buồn một cách ủ rũ như thế.
Một ngày, hai ngày rồi ba ngày,… trôi qua. Cuối cùng cũng đến ngày Tết trung thu tôi hằng mong mà mỗi năm chỉ có một lần. Sáng hôm ấy tôi đặc biệt dậy sớm, chẳng vì gì cả, chỉ là tôi muốn xem thử các em bé trong bệnh viện có vui hơn khi đến ngày này không. Tôi đi dạo quanh hành lang của khoa rồi xuống khuôn viên bệnh viện, vẫn chẳng thấy được gì ngoài sự u ám, lạnh lẽo vào sáng sớm, tuy vậy cơn gió lạnh ấy đã khiến tôi tươi tỉnh hơn trong ngày. Sau đó tôi về lại giường bệnh đọc sách và chờ bố mang đồ ăn sáng đến. Đến bữa trưa, tôi chỉ đi thay băng rồi về lại giường bệnh ăn cơm sau đó ngủ một giấc đến chiều. Tuy vậy, giấc ngủ của tôi chẳng được trọn vẹn mấy khi tôi bị đánh thức vào đầu giờ chiều bởi những tiếng rộn ràng, nói cười vui vẻ và những bản nhạc bắt đầu cất lên từng hồi. Tôi vội ngồi dậy, thấy khung cảnh trước mắt là các anh chị trường THPT Chuyên Trần Đại Nghĩa đang cùng nhau chơi đàn để mừng ngày Tết trung thu cho các em bé bệnh nhân khoa ung bướu tại đây. Bỗng nhiên, âm thanh của tiếng đàn violin cất lên khiến tôi không thể nào không chú ý. Đứng góc trong cùng là một chị gái có mái tóc xoăn nhẹ. Vai bên phải chị dùng để đỡ chiếc đàn violin còn tay trái thì cầm vĩ khẽ chạm vào dây đàn khiến nó rung lên nhè nhẹ. Mỗi nốt nhạc của chiếc đàn cất lên làm tim tôi khẽ bồi hồi, dịu lại, mọi mệt nhọc trong tôi giờ đây như tan biến. Có lẽ từ phút giây ấy tôi đã nhận thấy bản thân mình có duyên với đàn violin đến như vậy.
Hóa ra, đón Tết Trung thu tại bệnh viện không chán như tôi nghĩ. Tôi được gặp các anh chị trường Chuyên giỏi nhất nhì cả nước, được nghe rõ âm thanh, nhìn rõ hình ảnh của chiếc đàn violin – có lẽ đó là thứ tôi không bao giờ nghĩ tới, giờ đây đã trở thành ước mơ của tôi sau này.
Sau khi xuất viện, tôi bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về violin vào những ngày sau đó, tôi được xem những video liên quan đến violin của các anh chị học nhạc viện, của chú Tú Xỉn – người được mệnh danh là Quái kiệt violin hay chỉ là những người bình thường có niềm đam mê với môn nghệ thuật này. Tất cả điều khiến tôi ngày càng trở nên thích violin hơn. Tôi tâm sự với bố mẹ, ngỏ ý muốn theo học bộ môn nghệ thuật này, tuy vậy lúc bấy giờ chỗ tôi chẳng có ai dạy nó. Bố tôi – người đàn ông luôn chiều con số một, ông đã nói với một người bạn của ông lúc đó, là một thầy giáo dạy đàn – thầy Công, thầy dạy đàn nhưng không dạy violin, có lẽ vì hiểu rõ nỗi mong muốn của đứa học trò bé nhỏ, thầy đã đăng ký một lớp học violin online cho bản thân và bắt đầu làm quen với nhạc cụ mới, thầy học violin qua mạng sau đó dạy lại cho tôi. Có thể nói thầy và tôi là hai người bạn cùng nhau học violin, bởi lẽ thầy chỉ học trước tôi có một, hai ngày.
Ngày đầu tiên đến nhà thầy học, tôi phải bất ngờ với số lượng đàn piano mà thầy có, phòng học không to lắm nhưng rộng rãi và sạch sẽ. Thầy bắt đầu dạy tôi cách cầm đàn, cách kéo vĩ sao cho thẳng và đúng nhất. Tôi tập kéo dây buông trước, và thú thật thì lúc đấy tôi đã tự hỏi rằng “Tại sao người khác kéo hay, còn tôi thì lại kéo như tiếng cửa gỗ lâu ngày đã mục nát?”. Chẳng thấy hay xíu nào cả, nhưng thôi tôi vẫn cố gắng một lần thử xem sao. Có lẽ vì thấy tôi hơi chần chừ và lưỡng lự sau khi kéo một, hai nốt đầu tiên, thầy đã ôn tồn bảo rằng: “Tiếng đàn violin là vậy đấy, mới đầu tập ai cũng như vậy nên không sao cả, chỉ cần con cố gắng là được”. Tôi đang bất ngờ vì tại sao thầy có thể “đọc” được suy nghĩ của tôi, nhưng rồi tôi cảm thấy thật ấm áp vì thầy luôn quan tâm, và hiểu tâm lý học trò của mình.
Sau khi buổi học đầu tiên kết thúc, tôi được mẹ đón về nhà, ở trên xe tôi bắt đầu huyên thuyên về những điều thú vị mà tôi biết được từ violin thông qua thầy Công, mẹ tôi im lặng chẳng nói gì nhưng sự im lặng ấy đã cho tôi biết rằng bà đang chăm chú lắng nghe cô con gái này đến nhường nào. Vào những ngày sau đó, tôi luôn dành ra ít nhất 30 phút mỗi ngày để tập đàn, không nhiều cũng không ít nhưng tôi tin rằng 30 phút mỗi ngày sẽ không uổng công vô ích.
Vào tháng mười hai năm ấy, tôi có một buổi biểu diễn đầu tiên trong cuộc đời. Đó là buổi biểu diễn thường được thầy tôi tổ chức mỗi năm một lần, mỗi học sinh của thầy sẽ biểu diễn từng tiết mục đàn khác nhau. Sau cùng là một tiết mục hòa tấu của ban nhạc. Tôi được tự lựa chọn bài hát yêu thích của mình để biểu diễn nên đã chọn bài “Từ đó” của phim Mắt Biếc, bởi vì tôi thích bộ phim ấy và bài hát đó mang lại cho tôi một cảm giác ấm áp, quen thuộc. Vào những tuần chuẩn bị cho buổi biểu diễn, tôi bắt đầu tăng thời gian tập đàn và ngày càng đi học ở nhà thầy nhiều hơn, lúc đó một tuần có 7 ngày thì tôi đã lên nhà thầy tập hết 6 ngày, có lẽ vì thầy sự cố gắng của tôi thầy đã luôn bên cạnh và giúp đỡ ngay lập tức mỗi khi tôi cần nhất. Mỗi ngày một gần đến buổi biểu diễn, tôi bắt đầu lo lắng và khá áp lực, chẳng vì gì cả chỉ là tôi sợ không làm hài lòng thầy vì tôi thấy thầy khá tin tưởng tôi, tôi cũng sợ làm hỏng cả một buổi biểu diễn đầy vui vẻ như vậy. Tất cả những nỗi lo sợ trên đời đều đang quấn lấy tôi ngày một chặt, tôi tập đàn chẳng còn được vui vẻ như trước, ráp vào band nhạc thì trật lên trật xuống. Lại một lần nữa thầy “đọc” được suy nghĩ của tôi nên đã trấn an tôi rất nhiều và bảo rằng tôi không cần phải áp lực đến như thể, biểu diễn là để tất cả mọi người cùng vui vẻ và hạnh phúc mà.
Từ khoảnh khắc ấy, tôi đã nhận ra rằng sự áp lực chỉ là do tôi tự tạo cho chính mình còn thật ra thầy và cả bố mẹ tôi chỉ muốn con mình được vui vẻ và hạnh phúc là đủ rồi. Tôi bắt đầu thả lỏng hơn, học cách điều chỉnh cảm xúc mỗi khi thấy khó chịu và vẫn đang cố gắng hoàn thành bài biểu diễn nhưng không còn áp lực như trước.
Buổi biểu diễn ngày hôm ấy diễn ra vào buổi tối, nhưng tôi và band nhạc được chỉ định đến vào buổi sáng để dợt và chuẩn bị một cách tốt nhất. Sáng hôm ấy, tôi đến nơi tổ chức buổi biểu diễn - một quán cà phê nhỏ với nhiều cỏ cây hoa lá, vì thầy sợ tôi áp lực nên đã cho tiết mục của tôi dợt sau cùng, trước đó là nhiều tiết mục của các em và các anh chị diễn ra một cách tốt đẹp, vì thế nên trong tôi lại dâng lên một nỗi lo sợ, tôi lo sợ rằng bản thân làm không được tốt như họ, lo sợ vì tôi mà tiết mục trở nên xấu đi. Đã đến lượt tôi dợt tiết mục của mình, nỗi lo sợ ấy vẫn đang trong tôi bây giờ nên tôi chỉ đánh được có nửa bài, còn phần sau thì tôi quên hết như thể chưa bao giờ học bản nhạc này. Và thế là những gì tôi sợ và lo lắng đều đã trở thành sự thật, lúc ấy tôi cảm thấy thất vọng về bản thân vô cùng, những giọt nước mắt trong tôi bắt đầu tuôn ra một cách vô thức, tôi không mít ướt, chỉ là tôi cảm thấy bản thân có lỗi với thầy và bố mẹ. Thấy tôi khóc, thầy lo lắng vô cùng, đã chạy đến và an ủi tôi như thể tôi là đứa bé cần dỗ dành bằng sự yêu thương. Thầy lấy giấy cho tôi lau mặt, và bảo rằng tôi có thể nhắn bố mẹ đón về để nghỉ ngơi và ăn mặc thật đẹp để tối tỏa sáng trên sân khấu. Mẹ tôi lên đón, thấy gương mặt giàn giụa nước mắt nên bà đã ngầm hiểu, chẳng hỏi gì thêm, chỉ nói rằng “như vậy đã là giỏi lắm rồi, nhiều người còn không biết chơi violin kìa, con phải cố gắng lên chữ”. Bà nói vậy, tôi lại càng cảm động và khóc to hơn, chẳng hiểu vì sao nữa, có lẽ trong những giọt nước mắt ấy, trộn lẫn sự áp lực lâu ngày được giải tỏa, sự thất vọng về bản thân, sự yêu quý trân trọng và cả sự cảm động về những hành động mà tôi được nhận. Lúc ấy, tôi mới bắt đầu bình tĩnh lại và cảm thấy không có gì khiến tôi phải quan ngại trước những thất bại nhỏ như thế. Về đến nhà, tôi ăn uống, rồi bắt đầu chìm vào giấc ngủ trưa. Tôi ngủ khá lâu bởi vì tôi khá mệt sau một buổi sáng như thế. Thức giấc thì đã là chiều tối, tôi đã tập lại bài biểu diễn một, hai lần sau đó sửa soạn để đến buổi biểu diễn.
Buổi biểu diễn nằm trọn trong không gian ấm cúng và đông đủ của các em bé cùng các bậc phụ huynh. Mở đầu là lời giới thiệu của chị học sinh học thầy đã lâu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đủ để mọi người nghe thấy khiến buổi biểu diễn mở ra trong khoảnh khắc dịu dàng, đầm ấm. Tiếp theo đó là từng tiết mục của các em bé nhỏ tuổi học piano, mỗi tiết mục, mỗi bài đàn khác nhau mang đến một khoảnh khắc để đời khác nhau, nhưng chung quy lại đều là những niềm hạnh phúc mà bậc phụ huynh nhận được. Sau cùng của tiết mục piano là đến tiết mục của tôi, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng dù đã cố gắng tự trấn an bản thân, trong đầu tôi xuất hiện những viễn cảnh xấu nếu như tôi không làm được thì sao? Hay là lỡ như tôi khóc ngay trên sân khấu luôn thì sao? Những hình ảnh đó cứ chạy quanh trong đầu cho tới khi thông báo tiết mục của tôi sắp bắt đầu. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhớ đến lời an ủi của thầy và mẹ, và cả những nốt nhạc sắp được tôi biểu diễn trên sân khấu. Chị đệm piano cho tôi kéo đàn là chị Chi, cũng là người dẫn chương trình ngày hôm đó, chị rất giỏi về âm nhạc nên tôi khá yên tâm vì tôi nghĩ rằng lỡ như tôi có sai thì chị vẫn sẽ là người cứu vớt tiết mục lần này. Đứng trên sân khấu, nhìn xuống là người thầy thân yêu của tôi, thầy mỉm cười một cách dịu dàng thay cho ánh nhìn ấy. Tiếp theo là hàng chục con mắt của khán giả đang xem tôi biểu diễn tiết mục này khiến nỗi lo trong tôi ngày càng dâng cao. Những nốt nhạc trên phím đàn piano cất lên, tay tôi bắt đầu run, kéo những nốt đầu tiên của đàn violin làm cho nó bị run theo, tôi đã nghĩ đến việc nhắm mắt lại để kéo đàn nhưng lại bỏ ngay suy nghĩ đó vì nó khiến tôi trông chẳng ra gì. Tôi kéo đàn trong trạng thái tay khá run còn chân thì chẳng đứng vững, vậy nên tiết mục biểu diễn của tôi đã bị ngắt đoạn bởi vì lúc này trong tôi không còn nhớ một nốt nhạc nào cả, tất cả đều bị lo lắng bao trùm. Tiếng đàn violin thì đã yên lặng nhưng tiếng piano vẫn nhẹ nhàng cất lên từng nhịp, kèm theo đó là sự động viên của thầy và bố mẹ tôi ở dưới sân khấu, thầy nhìn tôi, ra hiệu dặn tôi giữ bình tĩnh và kéo tiếp đoạn nhạc còn lại. Tôi chờ piano đánh đến đoạn thích hợp rồi vào ngay đoạn đấy để cố gắng hoàn thành tiết mục biểu diễn. Cuối cùng, tiết mục kết thúc bởi nốt ngân vang của violin và từng nhịp nhẹ nhàng của piano đã khép lại màn biểu diễn.
Tôi xuống ngồi dưới hàng ghế đông đúc, vui vẻ mà nhộn nhịp nhưng lòng tôi vẫn không thể vui vẻ theo được, tôi cảm thấy thật có lỗi với thầy với bố mẹ và cả bản thân tôi nữa, có lẽ mọi người sẽ nghĩ rằng tôi đang quan trọng hóa vấn đề nhưng thật sự trong tôi đều đã có những suy nghĩ như thế. Nhưng vì ở chỗ đông người nên cố gắng kìm nén những giọt nước mắt, tôi chỉ dám bật khóc khi ở một mình hoặc ở cùng những người thân quen mà tôi tin tưởng. Cuối cùng, buổi biểu diễn kết thúc bởi một tiết mục rộn vang, vui vẻ mang chủ đề Tết đến xuân về. Mọi người bắt đầu rã ra, ai về nhà này, tôi quyết định cùng ở lại để phụ thầy dọn dẹp những món lặt vặt, trong lúc đang dọn dẹp, thầy đã đi đến và an cần bảo tôi rằng “con đã cố gắng nhất có thể rồi, violin cũng khó nên con đánh được như vậy là rất tốt, bây giờ thì đi về nghỉ ngơi đi để thầy cùng mấy chú ở lại dọn cho, nhớ là đừng tự tạo áp lực cho bản thân nhé”. Về đến nhà, mặc dù còn khá buồn về buổi biểu diễn không được như mong đợi nhưng tôi vẫn cảm thấy dễ chịu hơn vì những điều thầy vừa an ủi. Sau cùng, tôi kết thúc ngày dài mệt mỏi bằng một giấc ngủ thật ngon.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi những tia nắng vàng chiếu qua khung cửa làm căn phòng của tôi ngập tràn màu nắng. Tâm trạng của tôi bây giờ đã tốt hơn rất nhiều, tuy nhiên đôi mắt vẫn còn khá sưng vì ngày hôm qua làm tôi “tiêu tốn” rất nhiều nước mắt. Mở điện thoại lên tôi nhận được một tin nhắn zalo đến từ thầy, tin nhắn đã được gửi đi từ khuya hôm qua nhưng tôi chưa kịp đọc. Nội dung tin nhắn chỉ có một dòng, thầy nói rằng: “Trong buổi biểu diễn, thầy thích nhất là tiết mục của con”. Câu nói này khiến tôi đọc xong phải suy nghĩ khá nhiều, tại sao thầy lại có thể khen tôi một cách khéo léo đến như vậy? Tôi cảm ơn thầy, tôi chỉ cảm ơn thôi không nói gì hơn, nhưng tôi đã mong thầy hiểu rằng, tôi cảm ơn thầy vì những lần quan tâm của thầy dành cho tôi, những hành động hay những lời an ủi, động viên mà tôi nhận được.
Từ khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng giá trị của bản thân không nằm ở cách tôi thành công hay thất bại, mà nằm ở chỗ tôi biết đứng dậy từ những thất bại trong cuộc sống. Tôi muốn cảm ơn thầy tôi rất nhiều. Thầy không chỉ dạy tôi học đàn, mà dạy tôi trân trọng những giá trị mà bản thân tạo ra, dạy tôi cách ăn nói khéo léo từ những lời khen ẩn ý của thầy và cả dạy tôi thêm yêu âm nhạc. Nhờ thầy mà tôi trở nên trân trọng bản thân và mọi thứ xung quanh, nhờ thầy tiếp thêm năng lượng cho tôi học bộ môn nghệ thuật này và cuối cùng là nhờ violin mà tôi có thể gặp một người thầy tuyệt vời đến như vậy
Nguyễn Bảo Anh
Lớp 8A6, Trường THCS Nguyễn Văn Trỗi
Khu phố Bình Giang 2, phường Phước Long, tỉnh Đồng Nai.



