
- Thể ký

Nhớ ba
Thứ bảy - 21/03/2026 19:59

(Ảnh: Nhà văn nhí Đỗ Mai Anh)
NHỚ BA
Vào năm tôi học lớp 3, dịch COVID 19 bùng phát và lây lan tới nhiều nơi. Ba tôi vẫn đi làm như mọi khi. Ba là người có sự kiên trì, chịu khó giống như chú ong chăm chỉ. Thế mà tối ấy, sau khi đi làm về, ba bị sốt nhẹ, ho, buồn ngủ… Dù không nghĩ nhiều nhưng ăn cơm xong ba liền vào phòng đi ngủ. Sáng, mẹ thấy ba sốt, ho, khó chịu nên đã chạy ra tiệm thuốc mua đồ về thử Covid cho ba tôi. Thấy hai vạch đỏ hiện trên que thử mẹ liền kêu anh hai và tôi mang chăn gối vào một phòng để cách ly ba tôi. Mấy ngày bị cách ly, tôi đã ngồi ngoài cửa để nói chuyện cùng ba cho đỡ chán. Sau một tuần ba tôi đã khỏe. Ba nói với Mẹ rằng: “Anh khỏe lắm! khỏe như trâu vậy!” Sau câu đùa ấy cả nhà đều cười ồ lên. Rồi ba đã đi làm trở lại. Buổi tối, cả nhà tôi lại quây quần bên nhau, thật vui và ấm cúng.
Cho tới tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng định mệnh ấy. Là buổi sáng cuối cùng tôi được nhìn thấy ba khi ba dắt xe đi làm. Khoảng 9h, lúc mẹ tôi đang coi tôi học thì chú tôi gọi: “Chị ơi... chị! Anh Phương mất rồi chị ạ!”. Nghe chú nói, mẹ tôi bật khóc. Anh tôi chở mẹ đến chỗ ba tôi làm. Một lúc sau, anh trở về với nét mặt thẫn thờ và cặp mắt đỏ hoe. Rồi đến chiều, rất nhiều người tới nhà tôi. Hàng xóm còn qua giúp nhà tôi kê gọn phòng khách,….
Tôi nhớ ba vô tận. Nhớ câu dặn dò mà ba thường nói với tôi: “con gái ba nhớ chăm ngoan nhé!” Lúc đó, ánh mắt ba thật hiền từ và lấp lánh niềm vui.
Ba đã đi xa nhưng ngày nào tôi cũng nhớ Ba. Tôi luôn hình dung Ba đang cười với tôi và dạy tôi làm toán!
Đỗ Mai Anh – 12 tuổi – Lớp: 7A6
Trường THCS Thác Mơ
Khu phố Long Thủy 1, phường Phước Long, tỉnh Đồng Nai



