
- Trang thơ

Lập đông
Miền Bắc lập Đông rồi ai có nhớ ai không? Tuổi thơ chúng mình mong manh áo mỏng Đường đi học xa, bàn tay tê cóng Lạnh buốt nụ cười, tím ngắt bờ môi.
Mắt Xuân Cát Bà
Nguyên hình nõn liễu vắt ngang láy đen hạt nhãn lá răm hẹn chờ Hút hồn Xuân bãi đảo khô lòng tôi kẹt lại sau bờ mi cong
Nắng quái
Người như chiều nắng quái Giữa một ngày bão giông Bão tan rồi nắng mãi Tinh nghịch đùa với mây Bên nhau từ ngày ấy Lá rụng đã bao mùa Mà sao ta vẫn thấy
Đom đóm
Đom đóm đi học Đốt đèn sau lưng Đứa cao đứa thấp Sáng trưng một vùng Gió to lạ lùng Mà đèn không tắt
Ăn thương nhớ
Năm đã hết về quê ăn thương nhớ Món quê nhà no con mắt đói quê Ăn chiều đông mẹ hằng đợi ta về Cha đốt rấm khói lam chùng gió bấc Ăn hơi ấm
Với Xuân
Nửa còn đâu đó chút đông Trong mong manh gió, trong không rõ ràng Nửa mùa xuân đã ngập tràn Trước hiên hoa đỏ đơm ngàn cành non
Chiều cuối năm
Ngày cuối năm thoáng rét ngọt năm nào, Cái năm ấy không có tên, Không định tuổi. Cái năm ấy, dừng chân bên suối, Yên ắng sao nghe rõ tiếng chim gù....



