
- Trang thơ

Tiếng gọi
Con ve kêu mãi Rồi lột xác mình Biển xa gầm réo Rồi nằm biếc xanh Chẳng gì xung quanh Lại là tĩnh lặng Đầy trời sấm động Rồi là mưa rơi
Đắk Nông xưa và nay
Sương mù ngủ quên trên đỉnh núi ngọn gió lạc đường than thở giữa rừng cây men rượu cần ngào ngạt vị nồng cay nâng bước nhảy chập chùng bên ánh lửa
Kon Tum
Ơ! Cái núi Ngọc Linh cao ngất Đỉnh mi có cao bằng tiếng chiêng Ba Na? Ơ! Con sông sâu nông Đắk Bla kỳ lạ Ai bắt hồn ngươi chảy ngược hướng tây?
Thời gian và tiền bạc
Thời gian và tiền bạc Đều giá trị như nhau Duy có một điều khác (Mấy ai nhận ra đâu?) Thời gian cho phép bạn Làm giàu, sống như tiên! Nhưng thời gian hữu hạn
Tháng Mười Hai
Tháng Mười Hai Lạnh tê tái Chiều cuối năm khép lại Những ưu tư, vương vấn vơi đầy. Tháng Mười Hai của những nhớ thương người đi xa không về kịp sum vầy
Cha tôi
Cha tôi tuổi Ất Hợi Nay đã gần 90 Da vẫn hồng hào lắm Chỉ chân là đau thôi Tuy khó khăn đi lại Cha vẫn chăm tưới cây Bàn tay cha vui xới Hoa nở tươi mỗi ngày
Gửi Noọng
Gửi lòng qua tiếng pý Nghe thấy không, noọng ơi !.. Mặt trời xua sương rơi Nắng hồng thơm đôi má Xuân ngượng ngùng hoa lá Tay thon noọng chăm rừng



