
- Trang thơ

Bến quê
Nước sông luôn chạy lang thang lòng sông đứng số tên làng, đất thôi. Bờ sông bên lở, bên bồi đầy ruộng mật, vơi bờ xôi, bến chờ.
Nắng Sài Gòn
Nắng trộn gió Thở ra nắng Nắng rơi xuống sông Sóng toát mồ hôi Nắng cháy nắng Trời xanh nóng giãy Nóng vàng ong Hoa mắt chang chang
Sức nặng
Lang thang trên bãi biển Nơi có rất nhiều cua Tôi tình cờ đã gặp Một người thợ bắt cua Tay ông cứ thoăn thoắt Thả từng con vào xô Cái xô không có nắp
Hà Nội đêm
Lung linh dưới những ánh đèn Một Hà Nội phố hiện lên rất tình... Vơi đi vất vả mưu sinh Tàu xe tấp nập, còi inh ỏi ngày ... Chỉ còn im lặng bóng cây Nhẹ nhàng sâu lắng sóng say mặt hồ
Dấu chân
Học trò đi tìm dấu chân thầy giáo cũ Hiểu một lối đi đã chọn riêng mình Dấu chân thầy dấu ấu thơ mờ tỏ Của một thời khờ khạo ngây thơ Dấu chân cũ xếp lên từng vết mới
Bài học dòng sông
Mục đích ra biển lớn Là ý nghĩa dòng sông Hay nói điều ngược lại Nghe có vẻ lòng vòng? Nước từ nguồn đổ xuống Qua bao thác, bao ghềnh Bao khúc rồng uốn lượn Hoá thành dòng sông xanh
Niềm tự trọng của những đoá hoa
Trời chiều còn cố đi xa Nhạt duyên… còn đến tặng hoa làm gì Nhận về bao nỗi vân vi Những bẽ bàng… những oan nghì xót xa



