
- Trang thơ

Ớt chỉ thiên
Ngọn lửa đèn dầu nhỏ Trỏ thẳng lên trời xanh Chỉ ra những bất bình Giục hóa công dừng lại Một ngàn lần: sửa nhanh! Mới trổ ngọn lửa xanh Khi già thành lửa đỏ
Đất đồng Vũ Thắng
Dẫu cùng áp má xuống thôi Hẳn nghe rõ lấy một lời băn khoăn Cần cù thành một bản năng Rõ hiền như đất lại trăn trở lòng
Duyên
Chúng mình cùng dắt nhau Tìm về miền ký ức Tuổi thơ qua vụt mất Đến giờ còn ngẩn ngơ. Kỉ niệm thành lời thơ Cho chúng mình đọc mãi Thời gian ơi dừng lại Nắng vàng đừng hoàng hôn.
Thơ hai câu: Hình như....
Hanh hao nắng sấy mái đầu Đem thơ hong lại mấy câu ướt mềm. * Hết đoán non lại đoán già Câu thơ ám ảnh như là bùa mê * Bao giờ người bớt thông minh Ta thôi khờ dại thì mình với nhau.
Tâm sự của đêm
Có đôi khi vài tia sáng của niềm vui nho nhỏ le lói giữa đêm dài đầy ắp nỗi cô liêu... cũng đủ để cho ta tim khắc khoải thật nhiều nhớ hơi ấm của những chiều vụng dại
Tháng Bảy
Trăng Soi bước anh đi, về Bóng mây nằm nghiêng Nỗi nhớ chung chiêng Mùa về Ngưu Lang Chức Nữ khóc ròng Ngày tháng Bảy
Hò hẹn
Em đã đọc vần thơ hò hẹn Về nỗi niềm khắc khoải mong chờ Em đã đọc vần thơ trách cứ Với một người lỡ hẹn vì mưa Nhưng có thể em chưa từng đọc



