
- Trang thơ

Hương thị và mùa thu
Nàng qua bỏ lại nụ cười Cho người nhặt được nửa đời bão giông Hoa cau rụng trắng bến sông Trầu không trụi lá từ Đông sang Hè Chiều qua về lại chân đê Chõng tre, gối trúc lắng nghe thu về
Với Biển
Xanh đến vô cùng, trời biển vào Thu Nắng mướt lá hoa, nắng nhòa bãi đá Mây ngút ngát đằm mình trong sóng cả Đoạn đường nào gió hát tóc miên man.
Riêng chung
Trên đời vạn vật của chung Thành riêng bởi một người dùng mà thôi Một người riêng với một người Hai người có thể nên đôi vợ chồng
Dưới cỏ
Anh có nhận không mà gió chẳng bay lên Khói nhang quấn vào chân cỏ Hai mươi lăm năm anh nằm cùng sương gió Em một mình sao ngủ nổi. Đêm nay Anh có về không em chờ úa bàn tay
Viết ở Nghĩa trang Pò Hèn
Xin cúi đầu trước những anh linh! Lòng giữ mãi một niềm thương tiếc, Đất đai quê nhà một màu xanh biếc, Máu xương anh hùng đã hiến cho cây! Sự sống hồi sinh từng phút giây, Hàng cây lớp lớp dưới trời mây!
Chú ơi!!!
Chú đang nằm lại nơi đâu, Rừng xanh, núi đỏ, sông sâu, đất dày? Chỉ còn những nhớ thương này Cứ bằn bặt giữa tháng ngày vô tâm. Cầm lên tiếng gọi non sông, Chú mang tuổi trẻ đi không trở về,
Bàn tay em buộc
Mỗi một ngày em buộc tám ngàn nút cứ nhân lên như thế một đời em tay em buộc bầu trời vào tấm thảm buộc dòng sông dào dạt với con thuyền Tám ngàn nút mỗi ngày em buộc mười ngón tay em như mưa trút tơ lòng



