
- Trang thơ

Nắng từ thiên thượng
Tháng Bảy ong ong Nắng cong cánh gió Nắng rát đường ngâu Nắng rầu cọng cỏ Khô nỏ lá cành Bóng mát hanh hao. Khát cơn mưa lao xao! Khát bàn tay nhắc nhớ! Chút dỗi hờn ướt mí Hè vô cớ Nhạt nhoà khói nước thoảng bay.
Bỗng dưng....
Bỗng dưng dài thế đêm ơi...! Vầng trăng khép lại nụ cười đã lâu Mà bình minh ở nơi đâu Để mưa côi cút u sầu với đêm...?
Giấc mơ xa
Tắc lái, ra vạt, hò rì Khẩu lệnh ngày xưa ai nhớ chi Rọng ru vớt toóc tấp lên cạn Rọng cạn quanh năm dậm bôộng rò
Nỗi nhớ nghiêng
Nhà mới và nhà cũ Cách nhau một cây cầu Nghiêng hai đầu nỗi nhớ! Chợt thấy mình đa đoan.
Chùm thơ: Đếm mưa
Chiều tà sợi nắng đi ngang Sợi tan vào núi sợi sang chân trời Mượn thơ ta gửi đôi lời Người nơi xa ấy, vợi vời nhớ nhung
Nguyện làm quai nón
Ai về qua Ngã tư Môi Cho ta nhắn gửi đôi lời nhớ thương Nhắn cô cắt lúa bên sông Chiều chiều gánh lúa qua đường cái quan
Về thăm Mẹ
Một chiều Thu con trở về thăm mẹ Bao nhiêu năm mẹ vẫn ngóng bên hè? Quá nửa cuộc đời, con như đứa trẻ Mắt ướt lệ nhòa nức nở “mẹ yêu”!



