
- Trang thơ

Nguyễn Du
Chong đèn đọc lại Nguyễn Du Long lanh đáy nước mùa thu qua rồi. Oan hồn tháng Bảy sụt sùi Thăng Long đô hội đàn cười khóc ai!
Nhớ
Có nỗi nhớ khiến lòng ta thổn thức Kiếm tìm hoài như đáy bể mò kim Có nỗi nhớ cồn cào day dứt Nghe bồn chồn khắc khoải con tim...
Trưa vườn Thuận Vy
Cây mải xanh. Hoa bận đưa hương Quả còn nghĩ chát, chua, dịu ngọt Anh hoá kẻ si tình ẩn nấp Trong khu vườn hồi hộp đợi chờ em.
Về với tuổi thơ
Sạch làu vọng niệm bẩn dơ Ai đưa ta Về với tuổi thơ tháng ngày Xanh sông, xanh cả chân mây Làng quê bên ấy, đồng này bên ta
Ngõ ướp heo may
Số nhà ngõ mấy lãng quên Những khi mất ngủ thâu đêm nhẩm hoài Lẽ thường một nhỏ hơn hai Một tôi nhung nhớ vắt vai giật mình Heo may ngõ vắng bước nhanh
Em!
Em làm tôi xếp lại những vần thơ Đỏ rực phượng và bằng lăng tím ngắt Thay vào đó là ánh trăng vằng vặc Gió heo may cúc vàng nở kiêu sa
Nắng dịu dàng
Chút tình cờ về cao nguyên đất đỏ Sáng mù sương, hoa trắng phủ ngập đường Bên nhà ai, vẳng giọng hát du dương Tiếng hát ngọt nghe dịu dàng da diết



