
- Trang thơ

Xóm không chồng
Năm xưa về xóm không chồng Đường làng ngút ngàn cỏ dại Rác thải, đồ thừa vương vãi Đàn em chân đất đầu trần Bước đi dạ cứ tần ngần Nhìn vô nhà tranh vách đất Bên hè ba người hành khất Cùng nhau ăn bắp với đường
Khúc chiều mưa
Có một lần, chiều không về lối cũ! Bước chân chiều lạc lõng chốn nào đây? Hoàng hôn tím ngập ngừng phong cánh nắng, gió mịt mờ quên biếc thắm đường mây. Từ lâu lắm, người không về chốn cũ. Hạ nhớ mùa châm phượng đỏ trời đây. Mây bải hoải rớt tiếng chiều lã chã. Mênh mang hồ, mê mải sóng vời xa...
Sắc thời gian
Tháng Bảy rì rào Con chuồn chuồn bay thấp Đất trời thỏa thê cơn khát Sông chẳng kén dòng nên nước thảnh thơi trôi. Xuân vẫn biếc xanh mướt nụ non chồi Hạ, Thu, Đông cũng hết mình tươi thắm
Mưa đấy, chị ơi!
Cái cò tao tác tránh mưa Chuồn chuồn đạp nước bỏ bùa rô don Bùn nhão nước, mạ bấy non Ruộng dang dở cấy mưa còn còn mưa
Giã biệt Diêu Bông
Chắc rằng người đã quên tôi Câu thơ người cũng bỏ rơi bên thềm Đâu còn những phút hàn huyên Giãi bày tâm sự, ưu phiền bên nhau
Dại khờ
Chúng mình dại khờ Chúng mình đến với nhau Cùng quên hết Những buồn đau cay đắng Hai kẻ dại khờ Dệt ngày yêu từ nắng Đan tháng năm yêu Chỉ bằng mấy sợi trăng
Hụt hẫng
Đất đồng ải hẹn mùa thơm Đất mình sét dẻo ủ cơn trải lòng Như vừa ra khỏi cơn mơ Giật mình hụt hẫng vần thơ tang tình.



