
- Trang thơ

Giã biệt Diêu Bông
Chắc rằng người đã quên tôi Câu thơ người cũng bỏ rơi bên thềm Đâu còn những phút hàn huyên Giãi bày tâm sự, ưu phiền bên nhau
Dại khờ
Chúng mình dại khờ Chúng mình đến với nhau Cùng quên hết Những buồn đau cay đắng Hai kẻ dại khờ Dệt ngày yêu từ nắng Đan tháng năm yêu Chỉ bằng mấy sợi trăng
Hụt hẫng
Đất đồng ải hẹn mùa thơm Đất mình sét dẻo ủ cơn trải lòng Như vừa ra khỏi cơn mơ Giật mình hụt hẫng vần thơ tang tình.
Tìm về
Lặng nhìn mây trắng giăng ngang Nao nao nhớ bóng hạc vàng loáng bay. Lặng thầm nhớ ấm bàn tay Nhớ hanh hao gió, nhớ gầy nắng trưa.
Thiếu đêm
Hình như xưa đã về Rỗng những đêm vụng dại Hình như chiều hôm ấy Sớm qua còn đê mê Hình như nay đang đi Gió xuân thì vừa đến Hình như anh trẻ lại Nắng mới nồng môi em
Một mình với biển xanh
Lại một mình với biển vắng chiều nay Người xưa cũ còn biển thì đã khác Biển dửng dưng trước dặt dìu sóng bạc Người lặng thinh sau đây đó vô tình.
Thân em như hạt mưa sa
Em, người em gái xa xôi Cả đời gắn bó ở nơi sương mờ Cắm bản dạy chữ trẻ thơ Cho đàn em nhỏ ngây ngô xứ người Con mình đem gửi cho người Con người nắn nót từng lời dạy răn



