
- Trang văn

Trở về với yêu thương
Tôi sinh ra ở thị xã Thái Bình, đúng những ngày Mỹ mở chiến dịch bắn phá miền Bắc dữ dội. Mẹ kể, lúc bom dội, bụng mẹ đã rất to, mãi mới xuống được hầm. Cái hầm ấy bây giờ là vạt rau muống mẹ trồng trước cửa cơ quan. Vừa xuống đến nơi thì bom Mỹ trút ngay gần đó.
Kỷ niệm lần đầu đến Chùa Keo
Mùa hè năm 1984, khi ấy tôi vừa tròn mười một tuổi. Đó là mùa hè đầu tiên sau khi hoàn thành bậc tiểu học, cũng là mùa hè đặc biệt nhất trong tuổi thơ khi tôi được tham dự Trại sáng tác văn thơ thiếu nhi do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình tổ chức.
Xóm Cau
Chả biết có phải vì nhiều cau hay không mà xóm tôi lại mang tên là “xóm Cau”. Đi đâu về, đứng tận ở đầu làng, tôi đã nhận thấy xóm qua những ngọn cau cao vút, thẳng đuột. Bà tôi bảo ngày
Mẹ con chị gà
Giờ đây chị mái mơ đã là mẹ của mười chú gà con nên có phần vất vả hơn. Ngoài vườn, dưới gốc cây chanh, mẹ con chị đang tìm mồi. Cái mỏ, cùng những chiếc cựa sắc đào bới đống rác. Bất chợt chị kêu lên gọi con về vui mừng lắm:
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến
Các con yêu quý của mẹ! Những ngày này, chúng ta cùng cả nước vươn mình đổi mới. Mẹ đang chứng kiến các con & những người trẻ tuổi khác căng mình ra để sống và làm việc.
Con vờ
Buổi sớm hai đứa ngồi uống cà phê bên sông Hồng. Dưới mép nước một số ngư dân đang chao vợt bắt vờ. Thấy thế bạn hỏi họ bắt cá à anh. Mình nói không phải cá mà là bắt vờ. Bạn nhớn mày hỏi vờ là con gì. Mình xuống xem được không.
Chạnh lòng lại nhớ...
Trẻ con bây giờ nhiều đứa nó cứ lạnh lùng, vô cảm kiểu gì ấy. Gặp hàng xóm láng giềng, anh em họ hàng hay bạn bè của ông bà, bố mẹ mặt nó lạnh như kem, không có tí cảm xúc nào.



