
- Trang văn

Vài nét ở Tân Hòa
Chúng tôi đi trên đường Tân Hòa (Vũ Thư), lòng rạo rực vì những âm thanh và hương vị của ngày mùa: mùi lúa chín, mùi rơm rạ thơm nồng vây quyện. Trong âm thanh náo nức, rộn rã của tiếng máy rê, máy tuốt lúa, của tiếng nói, tiếng cười
Suy cho cùng...
Già rồi, rèn mãi thì cũng bơ đi được một số thứ. Cái gì không vừa lòng thì không nghĩ đến nữa. Ai làm mình không vui thì không gặp nữa, ít nói chuyện đi. Việc gì làm cho mình không thoải mái thì không tham gia nữa.
Chợ vùng đay
Trời gần sáng. Phía tây, trăng hè mờ dần sau màn mây trắng. Gió sớm man mác đem vị phù sa từ sông Hồng thổi vào làng mát rượi. Đây đó, tiếng gà đã gáy o o…
Cô bé nhút nhát
Tôi có thể nói cái Huế như thế trong những ngày nó mới chuyển đến khu phố tôi. Nhà Huế ở bên cạnh nhà tôi, cách có một hàng rào râm bụt đỏ ối những hoa và một mảnh sân vuông vắn.
Một chiều nơi Bác đã qua
Về Tân Hòa, chúng tôi tới thăm "Khu lưu niệm Bác Hồ". Từ con đường làng rợp mát cây xanh, chúng tôi rẽ vào một ngõ rộng. Hàng rào râm bụt nở hoa đỏ tươi. Đó là loại cây được trồng làm hàng rào ở nhà Bác ngày xưa.
Chuyện anh em tôi
Tôi tuổi ngựa. Gòn cái Vân - em tôi lại tuổi dê. Mẹ tôi thường bảo: “ngựa non háu đá, còn dê con suốt ngày kêu be be!” Mà đúng thế thật. Dạo bé, cái Vân chỉ đứng tới tai tôi mà lại còn béo phục phịch nữa chứ.
Những chuyện Nhóm Búp
Tôi may mắn và hạnh phúc khi được tham gia Lớp bồi dưỡng năng khiếu sáng tác thơ văn thiếu nhi của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình. Tôi học trong 4 năm, từ 1977 đến 1980. Đó là những ngày hè vô cùng bổ ích và thực là lý thú với tôi cũng như với một hội lít nhít, lau nhau hơn kém nhau vài ba tuổi.



